Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn hơi sửng sốt, nhưng ngay sau đó liền cong khóe miệng.

“Được.”

Vừa vào đến một căn phòng kín, Ôn Cẩn Mặc hoàn toàn xụi lơ trượt xuống dưới, dựa ở trên cửa từng ngụm từng ngụm thở phì phò.

“Có khỏe không?”

Khương Thanh ngồi xổm xuống nhìn Ôn Cẩn Mặc. Lại không có được câu trả lời của đối phương. Ôn Cẩn Mặc thật nhanh cởi quần của mình, ngay cả khẩu trang đều không kịp lấy xuống, liền giữ chặt tay Khương Thanh ấn lên dươиɠ ѵậŧ nửa ngạnh.

“Cởi, cởi bỏ… nướ© ŧıểυ muốn đi ra …”

Thanh âm mang theo mười phần nức nở, Ôn Cẩn Mặc khóc lóc cầu xin.

“ Được rồi.”

Khương Thanh mỉm cười, đồng thời dùng ý thức điều khiển để khoá trinh tiết nháy mắt liền rơi xuống dưới. Thân thể Ôn Cẩn Mặc run lên, thậm chí không có dư lực di chuyển đến WC, ngồi yên tại chỗ run rẩy phóng nướ© ŧıểυ ra.

Tuy rằng cậu cố sức ngăn lại, nhưng bàng quang cùng dương vật bị dạy dỗ chín rục căn bản đã mất đi khả năng kiểm soát, không hề nghe lời.

Lúc này tất cả chất lỏng mà cậu uống đều chuyển thành nước tiểu, tè ra quần. Ôn Cẩn Mặc từ lúc bắt đầu còn cảm thấy thẹn, nhưng sau đó liền dần dần bắt đầu đắm chìm trong khoái cảm bài tiết.

Theo giọt nướ© ŧıểυ cuối cùng, hậu huyệt cũng bởi vì gậy mát xa mà tích lũy đến đỉnh kɧoáı ©ảʍ, triều phun lượng lớn dâm thủy. Ôn Cẩn Mặc cả người xụi lơ. Cậu cứ như vậy ngồi yên trong vũng nướ© ŧıểυ cùng dâʍ ɖị©ɧ của chính mình, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh… ——-

Bởi vì Ôn Cẩn Mặc ở cửa mất khống chế, hai người chỉ có thể vào toilet thu thập tàn cục. Khương Thanh lúc này chỉ có thể bất đắc dĩ mà tắm rửa cho Ôn Cẩn Mặc đang bẩn hề hề. Cảm thấy thẹn, Ôn Cẩn Mặc co quắp ngồi xổm trên mặt đất bị Khương Thanh tẩy rửa.

“Thực xin lỗi, ta… ta tự mình tắm vẫn hơn.”

Nói xong liền yếu ớt duỗi tay muốn đoạt vòi sen.

Nhưng lại bị tránh thoát: “Rửa sạch ly tự sướиɠ cũng là chức trách của ta, học trưởng chỉ cần ngoan ngoãn đợi là tốt rồi.”

“Hiện tại, chỉ còn lại tiểu huyệt là chưa rửa sạch đâu.”

Khương Thanh để Ôn Cẩn Mặc quỳ rạp trên mặt đất, nâng cao cái mông. Đem mức nước chỉnh đến lớn nhất, sau đó ác ý mà nhắm ngay cột nước đánh sâu vào hậu huyệt mẫn cảm.

“A, ân…”

Ôn Cẩn Mặc cực lực nhẫn nại dục vọng muốn trốn thoát của chính mình.

“A, không được… phía dưới thực dơ, phải rửa sạch sẽ mới được, không thể trốn…ô, tao thủy lại muốn chảy ra…”

“Ô, không cần…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận