Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lạc Minh bị gài bẫy lừa vào khu không người bị bắt cóc, Tiêu Trạch nóng lòng tìm tới Lạc Phồn (phần 3)

“Tao nhớ ngay từ đầu mày chỉ là Omega cấp S phải không? Nhiều năm như vậy rồi, có phải đã tăng lên không ít? Mày mạnh như vậy, nhất định còn mạnh hơn trước đây chứ nhỉ?” Đỗ Văn Bân ghé sát lại nhìn anh: “Khuôn mặt này của mày hình như cũng đẹp hơn gấp mấy lần so với trước kia, mùi Omega trên người cũng càng ngày càng nồng. Có phải không định làm Alpha nữa?”

Lạc Minh hừ một tiếng, nhổ một ngụm nước miếng với gã, mắng: “Không cần mày quan tâm!”

Đỗ Văn Bân giơ tay tát mạnh một cái, đánh cho má anh đỏ lên, khóe miệng đẫm máu.

“Tao sẽ chiêu đãi mày thật tốt.” Đỗ Văn Bân ghé vào bên tai anh nói: “Mày đã cắt thứ kia của tao, tao sẽ móc khoang sinh sản của mày ra! Tao không làm Alpha được nữa thì mày cũng đừng hòng được làm Omega!”

Lạc Minh cười ha ha, chẳng hề để ý nói: “Mày tới đi.”

Đỗ Văn Bân lấy tay sờ sờ bụng anh, tìm được khoang sinh sản, sau đó cắn chặt răng, nhấc chân hung hăng đạp một cái.

Trước mắt Lạc Minh tối sầm, rên rỉ một tiếng, nhẫn nại một lát, rốt cục vẫn ọc ra một ngụm máu lớn, sắc mặt trong phút chốc trắng bệch.

Mặc dù rất đau, đau đến mức anh sắp tắt thở, nhưng anh vẫn tự giễu nhếch khóe miệng.

Có sao đâu chứ, cho dù nó không bị moi đi, thì cũng đã hỏng rồi.

*

Tiêu Trạch vui vẻ rời khỏi đế đô quay về thành phố A tìm Lạc Minh, sau khi xác định Lạc Minh đã rời khỏi căn nhà kia, hắn lái xe tìm một vòng ở thành phố A.

Thật sự không tìm thấy người đâu, Tiêu Trạch đành phải lái xe về đế đô, vào quân khu tìm Lạc Phồn.

Đã mười một giờ tối, giờ này tất cả mọi người hẳn là đã ngủ, cho dù không ngủ cũng nên hoạt động ban đêm.

Dưới ánh mắt nghi hoặc trừng lớn của mọi người, Tiêu Trạch không sợ chết gõ cửa nhà thiếu tướng Lục tính tình không tốt trong truyền thuyết kia, đắc tội hắn ta có thể so với phạm thiên điều.

Gõ chừng mười phút, cửa mới chịu mở.

Lục Dập Phong vẻ mặt âm trầm mở cửa cho hắn.

”Có việc gì?” Hắn ta lạnh như băng hỏi.

Mặc dù có cứng rắn đến mấy thì phía sau cũng không sợ một nhân vật như Lục Dập Phong sẽ làm gì với hắn, nhưng tại một khắc chính diện đối mặt với Lục Dập Phong mạnh như vậy, hắn vẫn có chút không thở nổi, không tự giác có hơi bỡ ngỡ.

”Tôi tìm Lạc Phồn.” Lúc trước bị Lạc Phồn hung hăng cự tuyệt, hơn nữa nhận định mình không có biện pháp tranh giành với Lục Dập Phong, hắn đã xóa sạch Lạc Phồn cùng với những người có liên quan đến cậu.

Nếu không giờ phút này cũng sẽ không bất đắc dĩ đến gõ cửa lúc nửa đêm.

Lạc Phồn đến chậm một bước, mặc áo ngủ, bên xương quai xanh còn lưu lại dấu ấn mập mờ.

Cậu dụi dụi mắt, trừng mắt nhìn, chậm chạp mở miệng: “Tiêu Trạch? Cậu tìm tôi à?”

”Phồn Phồn, cậu biết anh Lạc Minh bây giờ đang ở đâu không?” Hắn lo lắng hỏi.

Lạc Phồn đảo tròng mắt, chờ đầu óc xoay chuyển xong mới xù lông kích động: “Anh tôi? Anh tôi không phải ở cùng một chỗ với cậu sao?! Cậu làm anh ấy tức giận bỏ nhà đi, bây giờ tìm không thấy nữa?”

Cậu xắn tay áo, nhìn tư thế hùng hổ kia chỉ sợ là muốn làm người nhà mẹ đẻ hung hăng nện Tiêu Trạch một trận.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận