Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh ấy là Omega của tôi, nhưng tôi lại không thể bảo vệ tốt anh ấy (phần 1)

Lạc Minh bị bịt kín hai mắt, lột sạch quần áo trên dưới toàn thân, ngay cả tóc và miệng đều bị tách ra nhìn cẩn thận, cuối cùng còn bị Đỗ Văn Bân ăn dưới tay gã, sau đó bẻ lỗ ra nhìn.

Kiểm tra trên dưới một lần, Đỗ Văn Bân mới yên tâm đánh ngất anh rồi bịt lỗ tai lại, ngồi lên một chuyến xe tải xóc nảy.

Lắc lư không biết bao lâu, Lạc Minh ngoại trừ bụng dưới bị đạp đau nhức thì xương cốt toàn thân đều sắp rã rời, lỗ tai cũng vang lên ong ong.

Sau khi Đỗ Văn Bân lột sạch anh, chỉ quấn cho anh một cái ga giường, giờ phút này chưa đến một phần ba quãng đường mà tấm ga trải giường đã hoàn toàn rơi ra, có nguyên nhân xóc nảy, cũng có nguyên nhân do người ngồi bên cạnh trông coi anh.

Trong lúc mơ mơ màng màng, anh luôn cảm thấy có một đôi tay thô ráp rong ruổi khắp các nơi trên cơ thể của anh, chạm vào núm vú của anh, eo sườn, mông và cả chỗ riêng tư.

Anh mơ hồ nghe thấy người lái xe nói chuyện với người ngồi bên cạnh anh.

Một cảm giác không rõ ràng có cái gì đó đang nhẹ nhàng thăm dò xâm nhập vào cơ thể của mình.

Cơ thể anh run rẩy, anh nhận ra, nửa mơ nửa tỉnh, như thể mình đang chảy nước.

Có thứ gì đó ướt sũng để ở lỗ đít của anh, cọ qua cọ lại, quét qua quét lại.

“Ưm…” Lạc Minh nhíu mày, anh vung hai tay lên nhưng lại bị gắt gao giữ chặt.

Cửa sổ xe dường như được mở ra.

Gió lạnh lẽo thổi vào, hòa vào một chỗ cùng với những thứ lông lá ẩm ướt ở giữa hai chân anh, mạo phạm thân thể của anh…

Đến nơi, tháo bịt mắt và tai nghe xuống, Lạc Minh ngay cả thị giác và thính giác cũng chậm hồi lâu mới khôi phục.

Đỗ Văn Bân thật đúng là để mắt đến anh, có thể làm cho một Alpha cấp S+ coi chừng anh đến nỗi chảy nước, anh cũng nên cảm thấy kiêu ngạo mới đúng.

Đây là một chỗ núi hoang, liếc mắt nhìn lại một cái, không có tung tích người ở, nơi của bọn họ cũng chỉ có mấy gian nhà gỗ nhỏ cổ xưa, thoạt nhìn lung lay sắp đổ, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ sụp đổ.

Nhưng bên trong lại được quét dọn rất sạch sẽ.

“Vào trong!”

Lạc Minh bị hung hăng đẩy một cái, lảo đảo vài bước, ngã sấp xuống đất, thống khổ nhíu mày, mồ hôi lạnh giống như bị mở một cánh cửa nào đó, tuôn rơi xuống.

Sau đó Đỗ Văn Bân đi tới, véo cằm anh, ép anh nhìn thẳng vào mình, cười hỏi: “Mùi vị thế nào?”

Lạc Minh không muốn để ý đến gã, anh quá mệt mỏi, cũng quá đau đớn, cho dù anh thật sự muốn nói ra lời thì cũng vô cùng gian nan.

Anh lựa chọn cúi đầu xuống, Đỗ Văn Bân bóp cằm anh nâng mặt anh lên, anh liền nhắm mắt nửa sống nửa chết nghiêng đầu.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận