Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh ấy là Omega của tôi, nhưng tôi lại không thể bảo vệ tốt anh ấy (phần 6)

Lạc Minh ho khan vài tiếng, ho ra máu.

Anh co rụt trong lòng Tiêu Trạch, cho dù biết Tiêu Trạch căn bản không bảo vệ được anh, cho dù biết chút cảm giác an toàn yếu ớt này lập tức sẽ bị cắt đứt.

“Ôm chặt như vậy à?” Đỗ Văn Bân cười cười: “Vậy để hai người chết cùng một chỗ là được rồi, hai người có nên cảm ơn tao không?”

Đỗ Văn Bân đi về phía bọn họ.

Tiêu Trạch nhẹ nhàng buông Lạc Minh ra, vung nắm đấm đánh vào mặt Đỗ Văn Bân, lại bị đối phương khống chế.

Sau đó không được bao lâu, Đỗ Văn Bân đã đánh gục Tiêu Trạch.

Hắn một lần lại một lần bị đánh ngã, lại bò dậy, mấy lần ba phen, rốt cục ngay cả bò cũng không bò dậy nổi.

Cấp bậc của Đỗ Văn Bân cao hơn hắn, các phương diện tố chất thân thể và kỹ thuật đánh nhau đều mạnh hơn hắn, hắn căn bản đánh không lại.

Đại thiếu gia Tiêu Trạch một lòng muốn nằm làm cá muối, vô tư vô ưu sống cả đời, giờ khắc này lại có chút hối hận.

Dựa vào thiên phú của hắn, hắn tùy tiện luyện tập cũng có thể mạnh hơn so với đại bộ phận Alpha, nhưng hết lần này tới lần khác cứ lựa chọn ăn không ngồi rồi, hiện tại ngay cả Omega của mình cũng không bảo vệ tốt!

Đỗ Văn Bân nắm cằm hắn, bạo lực khiến hắn ngẩng đầu, cẩn thận đánh giá mặt hắn một chút.

“Thằng mặt trắng búng ra sữa này lớn lên cũng không tệ lắm, thật ra Alpha và Omega cũng không có gì không giống nhau, tao sẽ cho chúng mày đồng cam cộng khổ, cùng nhau chịu đụ, được không?”

“Đỗ Văn Bân, mày dám động đến cậu ấy, mày có tin xương cốt của mày sẽ bị bẻ gãy từng đoạn hay không?” Lạc Minh cắn răng nói, âm thanh của anh đã khàn đến nỗi hàm hồ không rõ.

Đỗ Văn Bân ha ha nhạo báng người chật vật trên mặt đất: “Ai có thể làm như vậy? Mày sao? Ngay cả bản thân mày hiện tại cũng không cứu được!”

Sau một khắc, pheromone thuộc về Đỗ Văn Bân bao trùm cả gian phòng, nhóm Alpha bên cạnh xem kịch nhao nhao lộ ra vẻ thống khổ, Tiêu Trạch trên mặt đất bị nhắm bắn áp chế lại càng khổ không thể tả.

”Chờ tao ép tuyến thể của mày nổ tung, tao sẽ ném mày cho các anh trai kai hưởng dụng.” Đỗ Văn Bân nói với Tiêu Trạch.

“Ép nổ?” Ngoài cửa truyền đến một âm thanh nhẹ nhàng của thiếu nữ, theo sau là tiếng giày cao gót giẫm đạp lên tấm ván gỗ, còn có cả pheromone mãnh liệt dọa người.

“Chúng ta thử xem, ai ép ai nổ tung trước được không?” Cô gái dựa vào khung cửa, cười khanh khách nhìn Đỗ Văn Bân nói.

Cô thoạt nhìn chẳng qua chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, những pheromone lại mạnh mẽ đến mức làm cho người ta e ngại.

Tiêu Trạch ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

”Lâm Nhã?”

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận