Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lúc kén vợ kén chồng xem Lạc Phồn thành Lạc Minh, tôi không muốn tiếp tục làm phế vật nữa (phần 3)

Thiệu Văn Hiên nhìn về phía xe Tiêu Trạch đóng chặt cửa sổ, cười sâu xa, lại nhìn Lê Tụng Bạch với vẻ mặt đặc sắc: “Tổng giám đốc Lê, nồng độ pheromone này hình như vượt qua cấp SS rồi.”

“Hả?” Lê Tụng Bạch nhún nhún mũi, cẩn thận ngửi: “Hình như là vậy. Cho nên nói, cấp bậc của Lạc Minh căn bản không phải không xứng với thượng tướng Lạc và Ân phu nhân, mà là giới tính không khớp?”

Nhớ lại từng nói Lạc Minh không phải con ruột của bố anh để cố ý đâm vào tim anh, Lê Tụng Bạch hiện tại có chút hối hận.

Có điều thịt mỡ có đẹp hơn đi nữa cũng không có phần của anh ta, quên đi, nói thì cứ nói!

Lộc Lâm Nhã đã kéo Đỗ Văn Bân bị đánh gần chết xuống.

Cô gõ cửa sổ xe Tiêu Trạch.

Tiêu Trạch hạ cửa sổ xe xuống, lạnh như băng nhìn cô, nói: “Bỏ người vào xe của em đi.”

“Em không muốn!” Lộc Lâm Nhã ghét bỏ ném Đỗ Văn Bân sang một bên: “Anh kéo em tới làm cu li em chưa tính, còn đối xử với em như vậy?”

Tiêu Trạch suy nghĩ một chút, nhìn về phía Lê Tụng Bạch bên cạnh.

Lộc Lâm Nhã dời ánh mắt theo hắn.

”Đại Bạch? Sao anh lại tới đây?” Hai mắt Lộc Lâm Nhã tỏa sáng.

Lê Tụng Bạch cười khổ.

Chết chắc rồi, bị hai tiểu ma đầu này để mắt tới, chỉ sợ hôm nay anh ta không có ngày lành!

Cuối cùng, Đỗ Văn Bân lên xe Lê Tụng Bạch, dưới tình huống Lê Tụng Bạch không đồng ý.

Thiệu Văn Hiên không rõ Lê Tụng Bạch bình thường tác oai tác phúc vì sao lại nghe lời như vậy, hỏi anh ta: “Tổng giám đốc Lê, hai vị này là?”

“Thân thích gia hùng hài tử, không thể chọc, chọc bọn họ, bố mẹ bọn họ tới tìm tôi, tôi sẽ chết chắc! Lái xe!”

Anh ta không dám để bại lộ thân phận thật sự của hai tổ tông này, anh ta đi ra ngoài lăn lộn thậm chí cũng không dám nhắc tới mình là thân thích của nhà họ Lê đế đô.

Trước khi Tiêu Trạch chuẩn bị gọi điện thoại cho nhà họ Lạc, Lạc Minh mông lung tỉnh lại, nhìn thấy số điện thoại hắn gọi liền đẩy điện thoại của hắn sang một bên.

“Đừng nói với bọn họ.”

“Anh Lạc Minh, xảy ra loại chuyện này, vẫn nên báo một tiếng đi. Ông nội Lạc và bác Lạc biết rõ thì về sau cũng sẽ không để cho những người này tới gần anh nữa.”

Nghe vậy, Lạc Minh cười nhạo một tiếng, uể oải yếu ớt nói: “Nếu bọn họ thật sự ra mặt thay tôi, suy nghĩ thay tôi, tôi hôm nay cũng sẽ không biến thành cái dạng này.”

”Nhưng…”

”Tiêu Trạch.” Cả người Lạc Minh rất suy sụp, nói không rõ rốt cuộc là vì nguyên nhân cảm xúc, hay là nguyên nhân vừa mới trải qua hung hiểm: “Thời gian cậu quen Phồn Phồn cũng không ngắn, cậu có từng thấy người nhà họ Lạc để ý đến tôi chưa?”

Tiêu Trạch cẩn thận nhớ lại, nhưng trong hồi ức đều là Lạc Phồn, ở góc độ Lạc Phồn, người nhà họ Lạc trong ấn tượng đối nhân xử thế ôn hòa, bảo vệ nghé con lại yêu thương tiểu bối, có thể nói trong mắt người ngoài tiểu bối nhà họ Lạc vô cùng hạnh phúc.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận