Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lúc kén vợ kén chồng xem Lạc Phồn thành Lạc Minh, tôi không muốn tiếp tục làm phế vật nữa (phần 4)

Hắn không nhớ ra được bao nhiêu hồi ức có Lạc Minh tồn tại, cũng bởi vì nghĩ không ra, sau đó mới phát hiện, hình như Lạc Minh lạc lõng như thể anh không thuộc về gia đình nhà họ Lạc.

“Cậu không biết… Trong mắt cậu chỉ có Lạc Phồn…” Không biết tại sao, Lạc Minh chợt cảm thấy ngực bị tắc.

Trong chốc lát, anh ho khan, ho xong, thậm chí còn nôn ra máu.

“Anh Lạc Minh…” Tiêu Trạch hoảng sợ, giơ tay giúp anh lau máu, nhưng càng lau lại càng nhiều: “Anh làm sao vậy… Anh Lạc Minh…”

Toàn thân Lạc Minh đau đến nỗi co quắp, cũng không lâu lắm, liền đau hôn mê bất tỉnh, đồng thời khi ngất đi, máu mũi cũng chảy xuống.

Lộ trình đến thành phố A gần hơn nên nhóm của Tiêu Trạch quay trở lại thành phố A trước, vừa lúc thành phố A có một Kiều Quý hiểu rõ thân thể Lạc Minh, đưa người cũng sẽ nhanh chóng thoát khỏi nguy hiểm.

Lê Tụng Bạch để Thiệu Văn Hiên chạy đến đế đô, còn mình ở lại bệnh viện chăm sóc Tiêu Trạch, sau đó bị hố một trận phí trị liệu đắt đỏ.

Anh ta thật đúng là nợ Lạc Minh, có phải trước kia đối nghịch với anh quá dữ dội nên gặp báo ứng rồi hay không?

Tiêu Trạch ở bên cạnh một đêm, mệt mỏi thiếp đi, Lê Tụng Bạch đành phải thay hắn trông chừng Lạc Minh, thuận tiện… Đùa giỡn bác sĩ.

”Bác sĩ Kiều, chuyện của Lạc Minh tôi đều biết.” Anh ta nói, cười híp mắt nhìn Kiều Quý như sắp chảy nước miếng, rất giống một con Husky thuần chủng.

Kiều Quý lạnh lùng trả lời: “Sau đó thì sao?”

”Lạc Minh là O giả A, cậu cũng vậy sao?”

Kiều Quý ngước mắt nhìn anh ta, hiếm khi lộ ra nụ cười: “Anh cảm thấy thế nào?”

Thấy anh ta cười, Lê Tụng Bạch trong nháy mắt có chút tự tin, cảm thấy mình sẽ được: “Tôi cảm thấy đúng, cậu trông xinh đẹp như vậy, đúng không?”

Hình như còn đẹp hơn khi Lạc Minh vẫn còn giả làm A, Lạc Minh dỡ xuống lớp ngụy trang đã đẹp như vậy, bác sĩ Kiều này có thể đẹp hơn Lạc Minh bây giờ hay không?

Lê Tụng Bạch chỉ ngẫm lại đã không khống chế được bản thân thèm thuồng cơ thể của Kiều Quý.

“Tổng giám đốc Lê luôn thích nói chuyện với người trông xinh đẹp như thế sao?”

Lê Tụng Bạch bắt đầu kéo: “Vậy chắc chắn không phải, tôi bình thường… Khụ khụ, tôi vẫn rất giữ nguyên tắc.”

“Tổng giám đốc Lê, tôi không phải Omega.”

“Tôi không tin!” Lời này của anh ta không phải là trêu chọc Kiều Quý, chỉ là anh ta cảm thấy Kiều Quý không phải Alpha, kiểu đầu gấu như Lạc Minh còn là Omega, mà còn có thể hoàn mỹ biến thành Omega đỉnh cấp, Kiều Quý thế này trông làm sao cũng không giống Alpha, nhất định là O!

”Anh muốn dùng thân nghiệm chứng không?” Kiều Quý hỏi anh ta, trên mặt vẫn tươi cười, nhưng đáy mắt lại cất giấu một tia giảo hoạt không dễ phát hiện.

Lê Tụng Bạch không nghĩ tới anh ta là loại người tùy tiện như vậy, có điều cũng tốt, chơi như vậy sau này chán thì cũng dễ ném đi, hơn nữa so với cao lãnh rụt rè khó trêu chọc, chơi như vậy mới sảng khoái hơn!

Mặc dù hoa trên núi cao làm cho người ta thèm nhỏ dãi, nhưng đê tiện yêu diễm mới thích hợp với loại hoa hoa công tử như anh ta.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận