Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lúc kén vợ kén chồng xem Lạc Phồn thành Lạc Minh, tôi không muốn tiếp tục làm phế vật nữa (phần 5)

”Muốn chứ, bác sĩ Kiều muốn hẹn không?”

Kiều Quý lấy một cây bút từ trong túi ra, cầm tay Lê Tụng Bạch, để lại một dãy số điện thoại trong lòng bàn tay anh ta.

”Wechat và số điện thoại.”

“A.” Lê Tụng Bạch mừng rỡ cười thành một đóa hoa.

Ở trong phòng bệnh quá nhàm chán, Lê Tụng Bạch đã buồn ngủ nằm sấp trên bàn ngáy o o.

Lạc Minh bị tiếng ngáy của anh ta đánh thức.

”Tỉnh rồi?” Thấy anh sắp dậy, Kiều Quý thân thiết đệm hai cái gối sau lưng anh.

Lê Tụng Bạch bên cạnh còn đang ngáy o o, khóe miệng còn chảy nước miếng.

Lạc Minh nhíu mày, anh nằm mơ cũng không nghĩ tới, đối thủ cạnh tranh lớn nhất trong sự nghiệp của mình sẽ lại bày ra bộ dáng ngây thơ như vậy trước mặt anh.

”Sao anh ta lại ở đây?”

”Tiêu Trạch gọi đến thay ca chăm giường.” Kiều Quý nói: “Tôi nghe Tiêu Trạch gọi anh ta là anh trai, anh ta không phải là người nhà họ Lê ở đế đô đó chứ?”

Lạc Minh lắc đầu.

Anh cũng không biết Tiêu Trạch và người này có quen biết nhau, hơn nữa so với Tiêu Trạch, bối cảnh của người này chưa bao giờ bày ra ngoài, bình thường đấu trí cùng anh cũng đều là dựa vào bản lĩnh của mình.

Người này tuy rằng đáng ghét, nhưng cũng đích xác ưu tú.

Hừ, đám tiểu bối thân thích của Tiêu Trạch, mỗi một người giống như đều mạnh hơn hắn, ưu tú hơn hắn, không chịu thua kém hơn hắn…

Lạc Minh khống chế không được tự mình đi ganh đua so sánh nên đành phải nắm chặt tay, dựa vào đau đớn do đầu ngón tay đâm đau lòng bàn tay để kéo lý trí của mình về, Tiêu Trạch có tranh giành hay không, liên quan cái rắm gì đến anh?

“Có phải tôi sắp xong rồi không?” Lạc Minh cảm giác mình đã là đèn tắt hết dầu.

Kiều Quý cười nói: “Nói cái gì ngu ngốc vậy?”

“Tôi biết, có cậu ở đây, tôi không tìm đường chết thì sẽ không chết.” Lạc Minh nói xong, không đầu không đuôi lại bổ sung một câu: “Cám ơn cậu, Kiều Quý.”

”Cảm ơn tôi làm gì, cũng không phải tôi tịch thu tiền của cậu.”

Trước khi Kiều Quý điền nguyện vọng vào trung học phổ thông, chưa bao giờ biểu hiện bất cứ ý tứ nào của mình, tuy rằng không có khả năng, nhưng có một khoảng thời gian Lạc Minh nhịn không được tự mình đa tình cảm thấy anh ta là vì anh, ai bảo anh ta còn vừa lúc có chuyên ngành liên quan đến giới tính thứ hai.

“Lần trước cậu gặp chuyện không may, có phải vào bệnh viện Đế Đô, gặp giáo sư Tần không?” Nhắc tới vị giáo sư Tần này, biểu hiện của Kiều Quý có chút hưng phấn.

Có vẻ anh ta rất ngưỡng mộ ông.

Ngưỡng mộ đến mức làm cho Lạc Minh có loại ảo giác, anh cảm thấy Kiều Quý không có hứng thú đối với y học nhiều bằng Tần Tử Hào.

”Ừ, Tiêu Trạch hình như rất thân với ông ấy.”

”Giáo sư Tần muốn nghiên cứu, hiện tại không chỉ không gặp trong trường học, bệnh nhân bình thường cũng không ra mặt.” Kiều Quý thở dài.

”Có một ngày, cậu cũng sẽ lợi hại như ông ấy.”

Kiều Quý rũ mắt, không biết đang suy nghĩ chuyện gì, sắc mặt trở nên nặng nề: “Không có khả năng, tôi không có khả năng lợi hại như ông ấy…”

Anh ta không thích làm bác sĩ…

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận