Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bại trận dưới sự quyến rũ của Omega: Chỉ có thể khóc vừa chơi anh đến phun nước (phần 2)

Lạc Minh có chút không thoải mái.

Tiêu Trạch giống như càng ngày càng hiểu rõ anh, điều này làm cho anh không thoải mái.

Anh thà rằng thằng nhóc ngốc này không ngừng va chạm vào bãi mìn của anh, lần lượt lăng trì anh, sau đó anh còn có thể yên tâm thoải mái mà trả thù hắn, để cho hắn ở trong lòng mình thủy chung là tên gian phạm không thể được tha thứ kia.

Đêm nay, Lạc Minh ra sức ở trên giường hầu hạ Tiêu Trạch, mà Tiêu Trạch cũng hết sức nhân nhượng anh, một buổi làm tình hài hòa lạ thường, nhưng không hiểu sao lại không nắm bắt được bất kỳ tình cảm mãnh liệt nào.

Như là cử hành nghi thức giao phối, chết lặng lặp lại, không thú vị mà lại mệt mỏi.

Ra sức cưỡi trên người Tiêu Trạch để cho hắn bắn ra một lần, Lạc Minh đã mệt mỏi, giả bộ nhu tình mật ý, cố nén buồn nôn đi đón ý nói hùa với bạn giường, mệt mỏi đến nỗi sắp làm cho anh tắt thở.

Anh nằm xuống, thả lỏng sức lực toàn thân, mềm nhũn nằm ngửa trên giường, nghiêng đầu hai mắt trống rỗng nhìn một vách tường ngẩn người.

Anh không tiếp tục dỗ dành Alpha nhỏ vui vẻ nữa, hiện tại anh chỉ muốn làm người chết, cho dù là bị gian thi.

Tiêu Trạch Tạp vùi đầu làm việc giữa hai chân anh, trán thấm mồ hôi, trong lúc thở dốc là sự thỏa mãn không thể nói hết.

Hẳn là hắn rất thoải mái.

Nhưng Lạc Minh không có cảm giác, anh cảm thấy mình bây giờ chẳng khác gì búp bê bơm hơi, hắn đang đụ một cơ thể không khác gì một thi thể không có bất kỳ sức sống nào là bao.

Tiêu Trạch vớt Lạc Minh người đầy vết thương từ trong chăn ra, đưa ly trong tay cho anh: “Anh Lạc Minh, uống nước.”

Lạc Minh uống nước xong, tựa vào ngực hắn nghỉ ngơi một hồi, mềm mại vô lực nói: “Một lần cuối cùng, chúng ta cắt đứt đi.”

Tiêu Trạch nhận lấy ly nước đang chuẩn bị đặt sang một bên bị một phen không hề báo trước này làm cho kinh ngạc: “Cái gì?!”

Hắn vốn tưởng rằng đêm nay Lạc Minh thuận theo mà lại dịu dàng với hắn là vì đã thay đổi cái nhìn về hắn, có ý định tiếp nhận hắn, ai ngờ chờ đợi hắn lại là một kết quả như vậy.

”Vì sao?” Tiêu Trạch không hiểu.

”Không có vì sao.” Lạc Minh nói, giọng điệu lại không cho xen vào: “Quan hệ trước đây của chúng ta vốn có thể bị cắt đứt.”

Lạc Minh cười khẽ, có vài phần châm chọc nhìn về phía hắn, nói: “Ai bảo cậu trả tiền mà không lập hợp đồng, cho dù tôi phá vỡ thỏa thuận miệng của chúng ta, cậu có oan cũng không có chỗ tố, huống chi giữa chúng ta cũng không có thỏa thuận gì.”

Đại thiếu gia coi tiền như rác bị lừa rồi.

”Được.” Tiêu Trạch nói.

Lạc Minh có chút kinh ngạc, chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt, rất nhanh đã che giấu phần cảm xúc không nên có này đi.

”Nếu đã nói rồi, vậy ngày mai tôi sẽ đi.”

Anh muốn rời khỏi nơi này, không chỉ phải rời khỏi thành phố A, còn phải rời khỏi đế đô, trốn thật xa, tốt nhất cả đời cũng không gặp được người nhà họ Lạc, càng không gặp được những người có quan hệ sâu sắc với anh.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận