Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ hôn sâu sau cửu biệt trùng phùng, làm tình trên bãi cát bên ngoài nơi diễn ra hôn lễ (phần 1)

Tiêu Trạch hờn dỗi cả đêm, lại không có biện pháp gì với Lạc Minh, thường xuyên qua lại chỉ có thể gây khó dễ cho mình, gây khó dễ cho đồ đạc trong biệt thự.

Lạc Minh tận mắt nhìn thấy sức chiến đấu tương đương một con Husky phá nhà.

Anh đột nhiên có chút mềm lòng, nhưng anh không thể mềm lòng, anh nhất định phải thoát khỏi nơi làm cho anh buồn nôn này, vạch rõ sự liên quan với tất cả quá khứ, anh chán ghét làm “Lạc Minh” của những quá khứ kia.

Sau nửa đêm đập đủ đồ rồi, Tiêu Trạch mới rầu rĩ ngồi một mình ở trong phòng khách ngẩn người, đèn đã tắt, trong phòng đen sì chỉ còn bóng đen mơ hồ có thể phân biệt được.

Lạc Minh thu dọn hành lý xong xuôi, lên giường chợp mắt vài giờ, vốn định thừa dịp trời còn chưa sáng sẽ đi, nhưng ngày hôm qua lăn qua lăn lại quá lâu, anh ngủ một giấc vô tri vô giác thẳng đến gần mười một giờ.

—— Bị tiếng ồn ào dưới lầu đánh thức, có người tới.

Kỳ quái, anh còn đang nằm mơ sao, nơi hẻo lánh như vậy sao có thể có người tới?

Ngoại trừ âm thanh của Tiêu Trạch ra, còn có một nam một nữ, giọng nam trong đó rất quen thuộc, Lạc Minh cân nhắc hồi lâu mình đã nghe qua nơi nào ở trong đầu, bỗng nhiên một khuôn mặt nào đó xẹt qua trong đầu làm anh bừng tỉnh.

Là giọng của Tiêu Trình Hi.

Tiêu Trình Hi ở trong giới giải trí gần hai mươi năm, đóng rất nhiều phim truyền hình điện ảnh, trong đó phần lớn đều do chính ông phối âm cho mình.

Lạc Minh không quá hứng thú với phim truyền hình, nhưng luôn luôn có một ít phim sẽ lấy ra vừa xem vừa ăn cơm hoặc là những nơi công cộng như đầu đường cuối ngõ, căn tin trường học vân vân sẽ tẩy não phát đi phát lại nhiều lần.

Tuy rằng Tiêu Trạch rất quen thuộc với nhà họ Lạc, nhưng bố mẹ hắn và nhà họ Lạc lại không quen, ngay cả Lạc Phồn cũng không có duyên gặp mặt bố mẹ hắn.

Đối với hai vị danh nhân cấp truyền thuyết này, khoảnh khắc Lạc Minh ý thức được bọn họ đang cách mình rất gần, anh không có bất kỳ lòng hiếu kỳ nào muốn gặp mặt bọn họ, trong đầu đều là muốn tìm chỗ giấu kỹ, hoặc là dứt khoát nhảy cửa sổ chạy trốn.

“Làm loạn như vậy… Thật là, tối hôm qua uống nhiều quá hả?” Tiêu Trình Hi vừa giáo huấn Tiêu Trạch, vừa lấy điện thoại ra gọi nhân viên vệ sinh.

Triệu Trúc đứng ở một bên ghét bỏ nhìn chung quanh một lần, ánh mắt chuyển hướng đến phòng ngủ lầu hai, sau đó nhẹ giọng hỏi một câu: “Con giấu vị đại mỹ nhân kia ở đây?”

Tiêu Trạch vẫn cúi đầu không chịu để ý đến người khác giống như bị cái gì đó kích thích, ngẩng phắt đầu lên, trả lời: “Không có!”

Hai chữ này mang theo tràn đầy ý tứ giận dỗi, câu tiếp theo lại vừa ngây thơ và tức cười: “Chạy rồi.”

Triệu Trúc cười ha hả vỗ tay lên trán hắn, thiếu chút nữa đã vỗ người xuống đất, cười nhạo nói: “Ơ, tiểu quỷ này dập thuốc rồi? Mẹ còn muốn xem con cất giấu người nào đấy.”

Nói xong bà muốn đi lên lầu, Tiêu Trạch vừa định tiến lên ngăn cản, bất đắc dĩ có một luồng pheromone đè tới, trực tiếp làm hắn nằm sấp xuống tại chỗ.

Cửa không khóa, tuy âm thanh dưới lầu không lớn, nhưng Lạc Minh vẫn nghe thấy được.

Nếu đã trốn không thoát, không bằng anh hào phóng ra ngoài nghênh đón, nghĩ ngợi liền ra cửa.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận