Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ tới đây, hai má Tần Tử Mạt đỏ bừng, tay trái đang được Tô Du nắm lấy hơi ngọ nguậy, cọ xát vào ngón tay và lòng bàn tay của Tô Du.

Tô Du không đáp lại Tần Tử Mạt mà tiếp tục lướt điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên.

Không bị từ chối, Tần Tử Mạt càng mạnh dạn hơn, cô lặng lẽ chơi đùa với ngón tay của Tô Du, đặc biệt là ngón trỏ và ngón giữa mảnh khảnh, cảm giác ngứa ngáy trong lòng ngày một tăng.

Tần Tử Mạt chạm vào ngón giữa của Tô Du, cảm nhận được vân tay, nghĩ thầm: “Đây là thứ mà Tô Du dùng để chọc vào âm hộ mình.”

Tần Tử Mạt lại xoa đầu ngón trỏ Tô Du, nghĩ tiếp: “Chính là thế nó, mỗi lần đều chọc mình đến bắn ra.” Dưới sự cọ xát mơ hồ cùng trí tưởng tượng hiện thực hóa, hơi thở của Tần Tử Mạt dần trở nên rối loạn.

Lúc này, Tô Du đành giữ chặt bàn tay nhỏ bé đang nghịch ngợm lung tung kia của Tần Tử Mạt, ngón tay của cô nắm chặt ngón tay Tần Tử Mạt, dâng lên một luồng dục vọng khó tả.

“Ưm…”

Tay Tần Tử Mạt bị nắm chặt hơi đau, nhưng trải nghiệm cấm kị mãnh liệt như này làm cô muốn dừng mà không được.

Vì thế, cô đã làm một việc điên rồ. —— Tần Tử Mạt cúi đầu giả vờ cầm điện thoại di động, dưới sự che chắn của túi xách, cô nhanh chóng liếm đầu ngón tay Tô Du.

Lúc này, ngọn lửa dục vọng giữa hai người đang trên đà bùng phát. Đầu ngón tay Tô Du nóng lên, cảm giác ẩm ướt chảy vào lòng cô khiến mọi tế bào trong cơ thể bắt đầu sục sôi.

Ngọn lửa dục vọng bùng cháy rừng rực trong mắt Tô Du, ánh mắt ấy sắc bén như kiếm, chiếm hữu và hung hãn, như muốn thiêu đốt Tần Tử Mạt. Ánh mắt đầy khêu gợi ấy lại khiến Tần Tử Mạt run lên vì sợ hãi.

Cô lập tức tỉnh táo, thôi xong, cô điên rồi, điên thật rồi…

Cô đang nghĩ gì vậy?

Thế mà cô dám liếm ngón tay của Tô Du trong lúc Trần Tự đang lái xe.

Mặt và tai Tần Tử Mạt đỏ bừng, trong lòng tràn đầy sợ hãi, trái tim nhỏ bé đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra khỏi cơ thể.

Phải làm sao đây… Tô Du xoa xoa đầu ngón tay bị liếm, đôi mắt tối sầm sâu không đáy, cô buông tay Tần Tử Mạt ra.

“Xin lỗi…

Tôi không cố ý…” Tần Tử Mạt không cách nào giải thích được hành vi của mình, chỉ có thể thấp giọng xin lỗi Tô Du.

Tô Du tức giận rồi à, nếu không tại sao dì ấy lại buông tay cô ra?

Tần Tử Mạt nghĩ tới điều này thì hơi thất vọng.

Nhưng mọi suy đoán của cô đều biến mất ngay sau đấy.

Bởi vì…

Tô Du đã vén vạt váy dài của cô, dùng tay phải xoa xoa đùi cô, nhẹ nhàng vuốt ve sau đó chậm rãi leo lên.

“Ưm…” Cảm giác tê dại lan khắp đùi Tần Tử Mạt, tam giác bí mật ẩn sâu dưới váy cô bắt đầu ngứa râm ran khiến cô muốn được gãi để giải toả cơn ngứa này.

Tần Tử Mạt khẩn trương đến đổ mồ hôi tay, khó nhọc nhìn Trần Tự đang lái xe để chắc chắn rằng anh ta không phát hiện ra điều gì bất thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận