Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Tử Mạt thẹn thùng đến mức vùng kín của cô siết chặt lại, lồn nhỏ ướt sũng chảy ra nước dâm, vô tình rơi xuống ngực trái của Tô Du.

“Xem ra nhóc con này còn chưa hết thèm.” Hơi thở Tô Du hỗn loạn, trên ngực ướt đẫm nước dâm, đặc biệt là hai miếng thịt hàu non mềm dâm đãng được phóng to trước mắt đã kích thích cô rất nhiều.

Lông mu sẫm màu trên gò đất của Tần Tử Mạt ướt đẫm từng sợi, thịt hàu hưng phấn sưng to thành ổ bánh mì, khe thịt đỏ thẫm chảy ra sốt phô mai trong suốt…

Tô Du hơi nheo mắt lại, sự kiềm chế mạnh mẽ vốn có của cô lập tức bỏ nhà đi, cô nắm ngực phải, dùng núm vú cương cứng ma sát cánh hoa non mềm của Tần Tử Mạt.

Hạt ngọc nhỏ lọt vào khe thịt lầy lội.

Cứng rắn đối đầu với mềm mại nhất thế gian.

“Ô…”

Cơn ngứa ngáy lan tràn tra tấn trong tường thịt Tần Tử Mạt, nháy mắt cô đã bị hạt ngọc nhỏ bào mòn mất linh hồn, âm điệu rên rỉ cũng theo đó thay đổi.

“Ưm…” Tô Du ôm ngực, di chuyển quanh vùng kín của Tần Tử Mạt, đầu vú tê dại ẩm ướt, hơi thở theo đó cũng trở nên nặng nề, hai chân nhớp nháp.

“Ưm… Chết mất…”

Tần Tử Mạt bị đầu vú Tô Du ma sát không ngừng đành phải khóc lóc liên tục cầu xin tha mạng, tay cô run rẩy đến mức không bám nổi vào đầu giường, cái miệng nhỏ bên trên và phía dưới rỉ nước ồ ạt.

Tô Du mỉm cười.

Tần Tử Mạt hét lên.

Cả căn phòng ý loạn tình mê. … Hai người làm đến tận bình minh mới thay quần áo chuyển qua phòng Tần Tử Mạt để ngủ.

Bạn hỏi tại sao lại muốn ngủ trong phòng Tần Tử Mạt? Đương nhiên là bởi vì giường của Tô Du không ngủ được nữa rồi.

Tần Tử Mạt bị mùi cháo thoang thoảng trong không khí đánh thức.

Chiếc mũi nhỏ thẳng tắp của cô hít hít, trong đầu cô vẫn còn đang suy nghĩ: Ồ, là món cháo gạo kê cô yêu thích. Ý nghĩ này còn chưa kịp biến mất, bụng Tần Tử Mạt đã bắt đầu “Ùng ục ùng ục”

vang lên.

Tần Tử Mạt chống lại cơn buồn ngủ, cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy Tô Du đang ngồi bên cạnh cửa kính dưới ánh nắng buổi sáng ấm áp.

Trông Tô Du lúc này không còn lạnh lùng xa cách như mọi ngày, thay vào đó có thể chạm tới, khiến người ta chợt có cảm giác gần gũi với cô.

Tần Tử Mạt thấy lòng mềm nhũn, đáy lòng dâng lên một loại cảm giác gọi là hạnh phúc.

Cô thực sự rất muốn thời gian dừng lại tại khoảnh khắc này.

Tô Du nghe thấy động tĩnh trên giường nhìn về phía Tần Tử Mạt, vẻ lạnh lùng dưới đáy mắt lập tức tan biến thay bằng ý cười ấm áp:

“Bạn nhỏ tỉnh rồi, mau dậy ăn sáng đi, mười giờ em còn có cuộc họp đấy.”

“Ừ!” Tần Tử Mạt nhanh chóng đứng dậy đi qua ăn sáng cùng Tô Du.

Tần Tử Mạt trải qua một đêm chiến đấu, cô thực sự đói bụng.

Vì vậy, lúc cô kịp phản ứng lại, cô đã tiêu diệt sạch sẽ món cháo gạo kê và đồ ăn kèm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận