Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đồng ý với anh ấy đi!” “Người đẹp đồng ý với anh ấy ~!” “Cưới anh ấy đi!” Tần Tử Mạt bị những người này ồn ào phiền chán, cô ghét nhất là loại đàn ông đạo đức giả lợi dụng người qua đường để cầu hôn.

Tần Tử Mạt đi tới trước mặt Trần Tự, vì muốn giữ thể diện cho anh ta, cô hạ giọng xuống, dùng giọng nói chỉ Trần Tự mới có thể nghe được: “Đứng lên, em không thể đồng ý.” Trần Tự lại cảm thấy Tần Tử Mạt đang ngượng ngùng. “Mạt Mạt, đừng xấu hổ nữa, em nhìn xem có rất nhiều người qua đường đang chúc phúc cho chúng ta!” “Từ ngày đầu tiên gặp em, anh đã luôn mơ về hôm nay, mơ được bước vào lễ đường cùng em…”

“Em hãy cho anh trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời nhé?”

Trần Tự lấy chiếc nhẫn kim cương trứng bồ câu trong hộp ra, đang định cầm lấy tay trái của Tần Tử Mạt, đeo nhẫn vào cho cô.

Cùng lúc đó, tòa nhà chọc trời phía sau Trần Tự đột nhiên sáng lên như ban ngày, trên tường bên ngoài toà nhà hiện lên mấy chữ lớn màu hồng: “Tần Tử Mạt, gả cho anh nhé?”

Mất mặt chết đi được.

Tần Tử Mạt vội vàng xoay người tránh khỏi tay Trần Tự, xấu hổ đến mức muốn chia tay ngay tại chỗ, dù là lời tỏ tình cuồng nhiệt của Trần Tự, tiếng la ó của người qua đường, hay tên cô xuất hiện trên tòa nhà… đều khiến cô muốn độn thổ xuống đất. “Lãng mạn quá!”

“Chị gái nhỏ mau gả cho anh ấy đi!” “Chị gái, gả cho anh ấy đi!” Giữa lúc hỗn loạn ầm ĩ, Tần Tử Mạt nhìn thấy Tô Du đứng trong đám người.

Tô Du đứng ở đó lẳng lặng nhìn cô, dù lẫn trong đám đông nhưng dì ấy vẫn chói lóa như một ngọn đèn hải đăng, như hạc giữa bầy gà.

Tần Tử Mạt vốn đang nôn nóng chợt bình tĩnh lại, sự cáu kỉnh và xấu hổ của cô cũng tan theo mây khói. “Dừng trò hề này lại, chia tay đi.” Tần Tử Mạt bình tĩnh nói những lời cuối cùng với Trần Tự rồi đi về phía Tô Du.

Trần Tự cũng vì thế mà nhìn thấy người mình vốn mời tới để ủng hộ – Tô Du, anh ta ngây người sửng sốt: “Mẹ?” Trước sự chứng kiến của mọi người, Tần Tử Mạt nắm tay Tô Du rời đi, bỏ lại Trần Tự đang nghi hoặc cùng tiếng thở dài tiếc nuối của người qua đường. … Tần Tử Mạt ngồi vào ghế phụ, Tô Du khởi động xe, lái xe ra khỏi thành phố.

Trong xe rất yên tĩnh.

Tần Tử Mạt chột dạ nhìn Tô Du.

Sao mình phải cảm thấy tội lỗi?

Cũng đâu phải là cô cầu hôn Trần Tự…

Nhưng cô không có thời gian xoắn xuýt vấn đề này, giờ cô phải dỗ dành trấn an Tô Du trước đã.

Tuy rằng Tô Du không hỏi đến, nhưng Tần Tử Mạt cảm thấy mình cần phải giải thích một chút, cô hắng giọng muốn Tô Du chú ý: “Tôi không hề biết Trần Tự sẽ cầu hôn.” Haizz, sao mặt dì ấy lạnh nhạt thế. “Vậy sao em lại tới đây?” Tô Du tập trung lái xe, không thèm nhìn Tần Tử Mạt lấy một cái, nhưng giọng điệu trầm thấp cùng quai hàm siết chặt đã lộ rõ thái độ. “Tôi muốn trực tiếp nói lời chia tay với anh ấy, nhưng ai biết được anh ấy lại làm thế này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận