Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Em đang ở đâu?

Hay chúng ta gặp nhau nhé, anh muốn nói chuyện với em.” Giọng nói the thé của Trần Tự từ bên kia truyền đến, kích động đến mức vỡ ra.

Tần Tử Mạt cảm thấy màng nhĩ sắp rách, cô nhíu mày, giảm âm lượng xuống hai vạch, đáp: “Tôi và anh không có gì để nói, chúng ta cùng nhau chia tay.” Trần Tự không biết xấu hổ: “Mạt Mạt, van cầu em, chúng ta gặp mặt một lần thôi!

Anh nhất định sẽ cư xử tốt…” “Trần Tự.” Lúc này Tô Du bỗng nhiên lên tiếng. “…Mẹ?” Trần Tự nghe thấy giọng mẹ ở đầu bên kia, trong lòng lập tức nhen nhóm hy vọng: “Mẹ, mẹ và Mạt Mạt ở cùng nhau, thật tốt quá!

Mẹ đang ở đâu?

Con ngay lập tức tìm hai người! “Mẹ, mẹ phải giúp con thuyết phục Mạt Mạt…” “Không cần.” Tô Du lại đánh gãy súng liên thanh của Trần Tự. “Tử Mạt đã có đối tượng mới rồi.”

Trần Tự mất tự chủ hỏi: “Cái, cái gì…?!

Là ai?” “MẸ.” Tô Du cong môi cười nói. “C-cái gì?

Mẹ, mẹ đang đùa à…” Trần Tự ở bên kia điện thoại như bị sét đánh.

Dù anh đoán rằng Tần Tử Mạt đã có tình yêu mới nhưng hóa ra người đó lại là mẹ ruột của anh và anh…

Thật nực cười! Đây là chuyện nực cười đến mức nào cơ chứ?

Mẹ nó!

Tô Du thẳng thắn như vậy khiến Tần Tử Mạt không khỏi có chút sợ hãi.

Cô chưa bao giờ giỏi xử lý những cảnh đối đầu như vậy, luôn muốn tìm cách trốn tránh.

Tình hình căng thẳng giữa hai bên khiến cô đỏ mặt xấu hổ, da đầu tê dại, trên lưng toát ra một lớp mồ hôi lạnh. “Không đùa đâu.” Tô Du lúc này nắm lấy tay Tần Tử Mạt, truyền đạt sự kiên định của mình cho Tần Tử Mạt, xoa dịu sự lo lắng của người bên cạnh.

Lòng bàn tay Tô Du ấm áp mềm mại, sự hoảng sợ và thiếu kiên nhẫn trong lòng Tần Tử Mạt ngay lập tức biến mất. Đúng, cô giờ là bạn gái của Tô Du.

Nghĩ đến đây, Tần Tử Mạt kiên quyết nắm lại tay Tô Du. “Này!

Mẹ, không phải hai người mới gặp nhau sao?

Sao lại nhanh như vậy!

Tần Tử Mạt chủ động dụ dỗ mẹ sao…” Trần Tự tức giận hỏi, lời nói đầy gai nhọn, làm gì còn dáng vẻ lịch sự tao nhã của thiếu gia? “Trần Tự!

Cẩn thận lời nói.” Tô Du nghiêm khắc mắng Trần Tự ăn nói thô lỗ, trong giọng nói tràn đầy uy áp lạnh lẽo. “Xin, xin lỗi, con không nên nói nhảm.

Nhưng mẹ, mẹ phải chú ý tới Tần Tử Mạt…” Bị mắng xong Trần Tự bình tĩnh lại, nhưng anh vẫn muốn tiếp tục nói chủ đề này vì trong lòng quá bất mãn, luôn có cảm giác mình bị Tần Tử Mạt chơi xấu.

Tô Du ngắt lời Trần Tự:

“Về đến nhà chúng ta sẽ lại thảo luận vấn đề này.”

“Nhưng mẹ–” Tô Du cúp điện thoại.

Bờ sông trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nước sông vỗ vào bờ, hai người tựa vào nhau trong im lặng.

Nhưng Tần Tử Mạt lúc này lại bật cười. “Em cười cái gì?” Tô Du xoa xoa đỉnh đầu Tần Tử Mạt, thanh âm của cô ôn hòa dịu dàng, hoàn toàn khác với lúc nói chuyện điện thoại với Trần Tự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận