Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biệt thự bốn phía vang lên tiếng thét chói tai, biệt thự lưng chừng núi này có hoa viên diện tích rất lớn, cũng như Kỳ Lạc cùng Du Linh, bị bất ngờ xối ướt cả người, chỗ nào cũng có, mấy người đang chơi kia cũng hốt hoảng kêu, chạy tán loạn đến những nơi vòi hoa sen không tưới đến.
Trong tiếng thét chói tai, Du Linh trên mặt còn mang nước mắt, bất chợt bật cười. Kỳ Lạc chuyên chú nhìn cô, mãi cho đến khi nhìn thấy cô tươi cười, tức giận trong lòng anh mới hơi chút bằng phẳng lại.
Vào lúc này, sau lưng cô, một đạo dòng nước rơi xuống, hình thành một mảnh thủy mạc, dưới ánh mặt trời phản chiếu thành bảy màu sắc. Kỳ Lạc cúi đầu, dưới phiến bảy màu thủy mặc, nhẹ nhàng hôn lên môi Du Linh.
Du Linh cả người khẽ run, nếu không phải vòng eo còn ở trong tay anh, cô đã sớm chạy.
Hiện tại đang mở party a, nhiều người như vậy, từ biệt thự lầu hai, nhiều góc, đều có thể nhìn thấy cô cùng anh ở bãi đất trống hôn nhau, đừng nói hai người là anh em, cho dù là một cặp yêu nhau bình thường, cũng rất là ngượng ngùng a.
Nhưng chính là anh không buông tay, đem hai cánh tay vòng qua eo cô mà buộc chặt, kéo dài nụ hôn thân mật, thẳng đến khi cô hơi buông lỏng khớp hàm, anh ôn nhuận đem đầu lưỡi ẩm ướt chui vào trong miệng cô, triền miên lâm li dây dưa.
“Đừng lại nghĩ rời khỏi anh.”
Thủy mạc rơi xuống, Kỳ Lạc buông môi cô ra, trong đôi mắt hẹp dài, mơ hồ mang theo chút ý vị cầu xin.
“Không cần có ý niệm như vậy, nghĩ cũng đừng nghĩ, Linh Linh, là chính em đã nói qua, em là của em, em còn dám tạo phản, thì thử xem ”
Màn đêm dần dần buông xuống, party hôm nay tiến vào giai đoạn cao trào, theo tiếng âm nhạc dữ dội vang lên, thủy mạc lại hạ xuống, đem Du Linh cùng Kỳ Lạc che khỏi tầm mất của mọi người.
Cô ngước mắt, mắt còn có chút hồng, sau đó nhón chân, ngẩng đầu hôn lên môi anh.
“Không cần cùng người khác kết hôn.”
Du Linh lại khóc, duỗi tay ôm lấy eo anh, rốt cuộc cũng chịu nói ra suy nghĩ từ nội tâm một cách thẳng thắn thành khẩn.
“Thích anh, rất thích, không muốn anh cùng người phụ nữ khác kết hôn, không anh cùng người phụ nữ khác sinh đứa nhỏ, dù là vì ích lợi mà liên hôn, em cũng không muốn, em thích anh, thích đến không được, thích đến không nghĩ đem anh chia sẻ cho người phụ nữ khác.”
Thủy mạc rơi xuống, Kỳ Lạc ôm chặt Du Linh, đem thân thể của cô hung hăng áp tiến vào trong lòng ngực mình, đường đường chín thước nam nhi, lúc này thế nhưng anh cũng không nhịn được mà đỏ cả mắt, cổ họng nghẹn ngào đến lời nói cũng không nói ra được.
Du Linh rất ít khi nói ra những lời bày tỏ tình cảm như vậy, cô luôn cho người ta cảm giác, nước chảy bèo trôi, tính tình mềm mạ, khiến cho người khác sinh ra cảm giác muốn bắt nạt cô, mà cô nếu không để tâm cũng sẽ tùy ý cho người ta nắn bóp. Nhưng chính là một cái bánh bao nhuyễn manh manh như vậy, một khi phản nghịch, có thể làm Kỳ Lạc sống không bằng chết.
Anh thích cô, thật sự đã thích rất nhiều năm, một phần cảm tình như vậy cơ hồ xỏ xuyên qua cả cuộc đời của anh, khi còn nhỏ, đối với nam sinh rất tò mò cấu tạo cơ thể nữ sinh, tính ý thức nảy sinh, sau khi lớn lên sẽ đối với nữ sinh mà nảy sinh hảo cảm, tâm động, động tình và muốn động.
Anh chỉ có một Du Linh.
Anh biết cô cũng thích anh, nhưng anh chưa bao giờ dám khẳng định, cô đối với anh rất nhu thuận, anh đối với thân thể cô xâm chiếm, là do anh từ nhỏ đã thuần hóa cô, tạo cho cô thói quen nghe lời anh an bài.
Kỳ Lạc cho Du Linh bốn năm tự do, mà trong bốn năm này, anh chưa từng ở trong lòng, chân chính buông tha cho cô rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận