Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tầng hầm ngầm một mảnh tối tăm, Du Linh ngồi ở trên ghế phụ, sợ hãi đẩy Kỳ Lạc, anh lại là đè ép xuống dưới, hôn môi Du Linh một chút, lại nhìn Chu Khoái Khoái một cái.
Chu Khoái Khoái đã mở ra cửa xe, ngồi ở sau ghế điều khiển, căn bản là do ánh sáng tối tăm của tầng hầm ngầm mà không nhìn thấy một màn Kỳ Lạc đè lên người Du Linh ở trên ghế phụ mà hôn môi cô.
Đầu lưỡi ướt át liếm môi Du Linh, cô không tự giác hơi hơi trương môi, để đầu lưỡi của anh tiến vào, lại lập tức ý thức được chính mình cùng anh đang ở dưới mí mắt mẹ cô, liền nhanh chóng đẩy anh ra.
Kỳ Lạc đảo cũng không dây dưa, nhanh chóng lui ra ngoài, đóng cửa xe, vòng qua đầu xe lên ghế điều khiển.
Hiện tại chiếc xe này hâu như đều do Du Linh lái, Kỳ Lạc muốn đi đâu cũng là Du Linh lái xe đưa anh tới tới lui lui, nhưng hôm nay Du Linh nói bụng không thoải mái, nên dĩ nhiên không thể để Du Linh lái xe.
Trên đường, Kỳ Lạc lái xe, cùng Chu Khoái Khoái ngồi ở ghế sau câu có câu không mà trò chuyện, rất nhanh liền đem Chu Khoái Khoái đưa đến nhà.
“Con nha, nếu đau quá thì nhanh đi khám bác sĩ, để anh con đưa đi.”
Chu Khoái Khoái trước khi xuống xe, vẫn là có chút không yên tâm Du Linh, nhìn Du Linh quay đầu lại đây hướng bà cười một chút, Chu Khoái Khoái liền lại là nói
“Cũng may là con cùng anh con ra nước ngoài, nếu là con đi một mình, mẹ thật đúng là lo lắng cho con.”
“Mẹ, con vừa rồi chỉ đau một chút, hiện tại đã khá hơn nhiều.”
Du Linh vốn dĩ cũng không phải bởi vì kinh nguyệt đau, muốn cô giả bộ cái bộ dáng đau đớn khó nhịn thì thật sự cô cũng không làm được, chỉ có thể hốt hoảng nói chính mình đã không đau, để cho mẹ yên tâm.
Chu Khoái Khoái đã một chân đặt ở trên mặt đất, như là nhớ tới cái gì tới, lại hỏi
“Linh Linh, chuyện con cùng anh con ra nước ngoài du học có cùng ba con nói không?”
“Con chưa nói.”
Du Linh nghiêng người ngồi ở ghế phụ, rũ mắt, không dám ngước mắt nhìn mẹ, cô còn đang nghĩ không biết nên cùng ba nó chuyện này như thế nào.
Rốt cuộc năm đó tất cả mọi người phản đối cô đi học ở lớn học Băng thành, chỉ có ba Du là chống lại họ hàng thân thích Kỳ gia cùng Du gia, kiên trì ủng hộ quyết định của Du Linh.
Hiện tại Du Linh lại nói muốn cùng anh xuất ngoại, cô cảm thấy người cô có lỗi nhất đó là ba cô.
“Vậy cố gắng nói chuyện tốt cùng ba con, ba con là cái đồ cổ, tuy rằng có chút ngoan cố, nhưng ông ấy rất thương con, con nói tốt một chút, vì tiền đồ của con, ông ấy hẳn sẽ đồng ý.”
Dừng một chút, Chu Khoái Khoái lại bồi thêm một câu,
“Nếu ông ấy không đồng ý, mẹ sẽ cùng ba con nói chuyện.”
Nói đến nói đi kỳ thật chính là cãi nhau, bất quá Chu Khoái Khoái cũng không sợ, dù sao đều đã cãi nhau như vậy nhiều năm, không sao cả.
Chu Khoái Khoái cùng Du Linh nói chuyện, ở trong lòng đã cân nhắc kỹ sẽ cùng ba Du “tâm sự” về chỗ tốt của việc Du Linh xuất ngoại du học như thế nào rồi.
Một cái lớn học Băng thành, làm sao có thể so được với lớn học tốt ở nước ngoài, cũng không biết năm đó ông ấy bị mê muội cái gì mà kiên trì ủng hộ Du Linh gì mà tự mình thực hiện lí tưởng của mình, đúng là tật xấu
Chu Khoái Khoái xuống xe, dẫm lên giày cao gót, đi vào tiểu khu mà bà mới mua căn hộ, lưu lại Du Linh cùng Kỳ Lạc ngồi ở trong xe, không khí tức khắc có chút trầm mặc.
“Làm sao vậy?”
Trong xe, ngồi ở trên ghế điều khiển Kỳ Lạc duỗi tay bắt được tay Du Linh, hỏi
“Có phải không biết cùng ba nói chuyện như thế nào đúng không? Để anh nói đi.”
Du Linh lắc đầu, rũ mắt, trở tay bắt được tay Kỳ Lạc, ngăn chặn lỗ trống trong lòng, cười nói
“Không cần anh nói, em sẽ tự nói, đây là chuyện của em, em cần phải tự mình đi nói với ba.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận