Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Công khai tất nhiên sẽ mang đến từng cơn đau, Kỳ Lạc vì thế đã chuẩn bị sẵn sàng rất nhiều năm, anh thậm chí đã gấp không chờ nổi, muốn cùng Du Linh công khai quan hệ của bọn họ.
“Ba em khẳng định không có ý tứ này.”
Du Linh nghiêng đầu, né tránh tầm mắt gấp gáp nhìn chằm chằm vào cô của Kỳ Lạc, hốc mắt có chút ửng đỏ, lắc đầu nói
“Anh, ba ba…… Ông ấy, ông ấy là hy vọng em có thể hoàn thành việc học ở lớn học Băng thành, khẳng định không phải muốn cho chúng ta công khai, cũng không phải phải dùng phương thức này để chứng minh cái gì.”
“Vậy em nói, ông ấy muốn anh chứng minh bản thân như thế nào?”
Kỳ Lạc không hiểu cha Du, cho nên anh rất nỗ lực muốn hiểu.
Anh nắm chặt tay Du Linh, xung quanh mọi người tới lui đi ngang qua hai người, đều sẽ quay đầu nhìn về phía bọn họ, dĩ nhiên người ta cho rằng họ là một đôi tình nhân đang cãi nhau.
Du Linh gấp đến độ dậm chân, cô thở sâu, không được a, hiện tại không phải là lúc cùng anh cãi nhau, cô phải nghĩ biện pháp ngăn Kỳ Lạc lại, người này mà nổi điên, sẽ rất dễ dàng liên lụy người vô tội.
“Anh, anh có biết em học chuyên ngành gì ở lớn học không?”
Trên đường người đến người đi, Du Linh ngước mắt nhìn Kỳ Lạc, đột nhiên hỏi anh một vấn đề như vậy.
gật đầu, nói “Lịch sử văn học Cổ Hoa Hạ.”
Du Linh duỗi tay, nắm lấy một tay khác của anh, trong mắt đột nhiên có một loại thần thái giống như mơ màng, hướng anh nói
“Băng thành, bởi vì hàng năm trong bốn mùa thì có ba mùa là khí hậu đóng băng, dưới tầng thổ địa đóng băng, cho nên cổ Hoa Hạ mấy ngàn năm qua, sẽ đầy đủ hết các di tích văn hóa cổ”
Đối diện cô, Kỳ Lạc ngơ ngẩn nhìn thần thái trong mắt Du Linh, đó là một loại thần thái mà trước giờ anh chưa từng thấy qua ở cô, một loại ánh sáng gọi là ước mơ, anh chưa từng thấy.
Mơ ước cả đời anh đó chính là Du Linh.
Ở trong thế giới Kỳ Lạc,tình yêu của anh và Du Linh là vị trí quan trọng nhất, không có Du Linh, toàn bộ thế giới anh sẽ sụp xuống, nhưng hiển nhiên Du Linh không phải cũng như vậy.
Cô yêu anh, nhưng bản thân cô cũng có lý tưởng riêng.
Trong nháy mắt, Kỳ Lạc thậm chí cảm thấy ghen ghét với cái lớn học Băng thành kia, vì nó mà Du Linh đã từng tình nguyện từ bỏ xuất ngoại, từ bỏ cả anh.
Đây là cái chuyên ngành gì? Kỳ Lạc thật đúng là có điểm tò mò.
“Cho nên em năm đó chính là bởi vì muốn đi học chuyên ngành này, cho nên từ bỏ xuất ngoại?”
Kỳ Lạc nhìn Du Linh, rũ mắt, dùng ngón tay nâng cằm cô lên, cưỡng bách cô ngẩng đầu lên nhìn anh, hỏi
“Em trong khoảng thời gian này, vẫn luôn buồn bực không vui, là bởi vì em chưa học xong cái lịch sử văn học cổ Hoa Hạ kia sao?”
“Học không xong……”
Đứng ở trước mặt Kỳ Lạc, Du Linh đột nhiên rơi lệ, cô giống như nằm mơ nói
“Anh, em xong bốn năm lớn học, em còn muốn tiếp tục học nghiên cứu sinh, tiến sĩ, hậu tiến sĩ, học lên không dứt, vẫn luôn vẫn luôn muốn đi học, chính là cuộc đời luôn có những cái lấy được thì cũng có những cái phải từ bỏ.”
Vấn đề này Kỳ Lạc không biết nói gì, nếu Du Linh lựa chọn chuyên ngành kia, vô số vấn đề thực tế cũng sẽ lại đây, tiền, công việc, phụng dưỡng cha mẹ vv…… Điều gì sẽ khiến cô kiên trì ở Băng thành nghiên cứu?

Bình luận (0)

Để lại bình luận