Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng nói nữa.”
Du Linh kéo kéo góc áo bạn cùng phòng, anh không thích có người đàn ông khác thân cận cô, ở trong thế giới của anh cô chính là vật sở hữu của anh.
Cho nên cái gì được hoan nghênh a, cái gì thật nhiều người theo đuổi a, anh còn đang đứng ở bên cạnh nghe đấy.
Anh sẽ tức giận.
Quả nhiên, Kỳ Lạc đứng ở bên cạnh Du Linh, mặt hơi có chút đen, anh cúi đầu nhìn về phía Du Linh, hỏi
“Bao nhiêu người theo đuổi?”
Tới báo cho anh cái số để anh xem anh không ở đây bốn năm, có bao nhiêu người đàn ông nhớ thương bảo bối của anh.
Minh Nhược cười cười, xem bộ dáng Du Linh đỏ bừng mặt, lại nhìn về phía Kỳ Lạc, bổ sung nói
“Bất quá đâu, Linh Linh nhà anh ánh mắt cũng rất cao a, không hề để ý mấy cái dung chi tục phấn đó.”
Kỳ Lạc nhướng mày, nhấp môi mỏng không nói chuyện nữa, chỉ nhìn Du Linh, ánh mắt giống như thợ săn đang quyết định con mồi, đáy mắt có chút cuồng nhiệt nào đó mà chỉ có Du Linh mới có thể.
Không cần nghĩ cũng biết, đêm nay sẽ không an ổn.
Du Linh hai chân có chút run lên, vội tùm anh hướng ký túc xá cô đi, vội la lên
“Anh trước đến ký túc xá của em ngồi trong chốc lát, em đi tìm phụ đạo viên.”
Lại hướng Minh Nhược nói
“Các cậu không cần cùng anh ấy nói bậy, lát nữa liền mới các cậu ăn bữa lớn, xem như phí bịt miệng đi.”
Minh Nhược đi theo phía sau Du Linh cùng Kỳ Lạc liền duỗi tay, ở miệng mình làm động tác kéo khóa, hì hì cười, cái gì đều không nói.
Kỳ Lạc tùy ý để Du Linh lôi kéo góc áo anh đi về phía trước, lại giơ tay, đem tay cô nắm lấy, hai người cùng nâng hành lý vào trường, sau đó lại xách lên năm tầng lầu, vào phòng ký túc xá của Du Linh.
Trước kia, Du Linh còn học ở cao trung, có tài xế Kỳ gia mỗi ngày đón đưa nên cũng chưa từng ở lại trường.
Kỳ Lạc thật đúng là muốn nhìn một chút ký túc xá của Du Linh có bộ dáng gì.
Anh mạc danh tâm tình hơi có chút kích động khi bước vào phòng kí túc xá của bốn người Du Linh.
Trong ký túc xá không có người khác, trừ bỏ Minh Nhược, thì hai người khác đang đi báo danh, hiện tại đang ở giáo khu, phỏng chừng buổi tối mới có thể trở về ăn cơm chiều.
Du Linh buông hành lý, chỉ vào giường cô cùng bàn học, kêu Kỳ Lạc ngồi xuống, lại cùng Kỳ Lạc nói một tiếng, liền vội vàng lôi kéo Minh Nhược đi tìm phụ đạo viên.
Trong ký túc xá có bốn cái giường, phía dưới đều có bàn học, phía trên là giường đệm, giường Du Linh gần cửa sổ, đem cửa sổ mở ra, phía ngoài là một mảnh hồ lớn long lanh sóng nước.
Bên hồ cây cối san sát, trên mặt hồ có cầu gỗ và tiểu đình, một đám nữa sinh mặc quần áo cổ Hoa Hạ đi qua cầu, từ ao hồ bên này, tới qua bên kia.
Ngoài cửa sổ tiếng người ồn ào náo động, chỉ có Kỳ Lạc một mình ở trong ký túc xá, anh ngồi ở bàn học Du Linh, vừa nhấc mắt, liền thấy trên bàn sách vở sắp hàng chỉnh tề, mặt trên phủ một tầng vải trắng, dùng để che bụi.
Kỳ Lạc đem miếng vải nhẹ nhàng xốc lên, tùy ý rút ra một quyển sách trên bàn thoạt nhìn thực cũ, bìa sách đã có chút sờn cùng rách, sách này chắc là Du Linh thường xuyên lật tới lật lui.
Anh liền mở ra xem, lại ở trong sách phát hiện một tấm ảnh chụp ố vàng.
Đó là ảnh anh cùng Du Linh chụp chung, trên ảnh chụp, anh cùng hiện tại không khác nhau lắm, nhưng Du Linh còn mặc đồng phục cao trung, vẻ mặt ngây ngô non nớt.
Phía sau ảnh chụp, là chữ Du Linh viết tay “Lạc” tự, kẹp ở trong cuốn sách mà cô thường duyên xem, lấy làm tưởng niệm.
Tâm Kỳ Lạc hơi hơi dậy sóng nhỏ, có chút đau đớn, có chút cay chát, có chút ấm áp.
Cô cũng nghĩ đến anh, cô không có nói dối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận