Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Điềm ôm anh trai, không ngừng vặn vẹo eo mông, cảm giác là tình với anh trai thật sự rất thoải mái, trong bụng như đã bị anh cắm tới hỗn loạn tưng bừng.
Cô nằm trên giường anh rên rỉ không ngừng, thậm chí còn không biết tiếng này được gọi là rên rỉ, chỉ biết thuận theo bản năng không nhịn được thấp giọng thở gấp.
Ngay lúc hai người đang là tình kịch liệt, bên ngoài chợt truyền tới tiếng đóng cửa và tiếng xuống lầu.
Bọn họ đều biết đó là phụ huynh đã thức giấc. Ôn Điềm còn chưa tỉnh táo lại từ cảm giác giật thót, môi đã bị Ôn Diệc Tư phủ kín.
Anh duỗi đầu lưỡi vào quấy loạn đầu lưỡi cô, hạ thể còn đang tiếp tục đâm thọc.
Một tay anh ôm lấy eo cô, một tay khác đè xuống bên gối cô, bàn tay hai người mười ngón đan xen nắm chặt lấy.
Tiếng bước chân kia không đi xuống dưới mà lại đi ngược tới trước cửa phòng Ôn Diệc Tư, một lát sau, cửa bị gõ.
“Diệc Tư, con dậy chưa? Chạy bộ buổi sáng không?”
LÔn Điềm phát ra tiếng “ưm ưm” chống cự. Cô nghe được đây là giọng của ba ba, ông đang đứng ngay ngoài cửa.
Nhưng hiện tại cô lại đang bị anh trai đe dưới người cắm vào tiểu huyệt, hai cái miệng trên dưới đều bị anh bít tới kín mít.
Ôn Diệc Tư dùng sức mút lấy cánh môi cô, ngẩng đầu nhìn cô, sau đó đột nhiên dùng sức đâm mạnh mười mấy cái.
Ôn Điềm vội vã nâng tay lên bịt kín miệng mình, phòng ngừa bản thân phát ra âm thanh.
Mặt và vành mắt cô đều đỏ bừng lên, bị anh bắt nạt không chịu nổi.
“Hôm nay ngủ hơi trễ, con không đi.”
Trong lúc nói chuyện, thậm chí anh còn đang cắm vào tiểu huyệt cô.
Ôn Điềm vì sợ mà tiểu huyệt co rút lại, kẹp lớn Côn thịt của anh càng chặt chẽ hơn.
Ôn Diệc Tư lại dùng sức cắm vào một cái, tinh hoàn đập lên da thịt non mịn, tiếng giường rung động kẽo kẹt cũng càng lúc càng lớn.
Ôn Điềm vùi mặt vào giường, dùng hai tay bịt kín lỗ tai mình, không dám nghe nửa.
Anh mặt không cảm xúc, cắn chặt răng, duỗi ngón cái xuống xoa nắn âm đế của cô, đồng thời còn đẩy nhanh tốc độ đưa đẩy.
Ngoài cửa lại truyền tới giọng nói của cha Ôn: “Cũng đúng, đúng là hôm nay dậy hơi trễ, vậy hôm nay không đi nữa… Con nhớ xuống lầu ăn sáng.”
Ông dặn dò vài câu. Bên tai Ôn Điềm toàn là tiếng giường rung lắc cùng với tiếng bạch bạch bạch khi bị anh trai thao huyệt.
Rõ ràng cô muốn giả vờ như không nghe thấy, nhưng giọng nói của ba ba vẫn vang lên bên ti cô.
Khoái Cản thân thể chẳng những không bị cảm giác trái luân thường đạo lý dập tắt, ngược lại nó còn bốc cháy càng lúc càng cường liệt hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận