Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phía dưới đã sắp bị mãnh thao tới không chịu nổi. Ôn Điềm cắn chặt gối của anh trai, khóe mắt tràn đầy bọt nước, thân thể không tiếng động mà run rẩy kịch liệt.
Ngay cả mông và bụng dưới của cô đều ưỡn lên thật cao, hai chân giẫm lên giường, bị cắm tới tiểu huyệt chảy đầy dâu thủy.
Dây thủy tưới thẳng lên âm mao và trên ©ôn thịt của anh, sau đó lại chảy tới trên khăn trải giường.
Hệt như cô đang bị anh trai thao tới phun nước ngay trước mặt ba ba vậy.
Ôn Điềm vùi mặt vào gối đầu, phát ra tiếng nức nở thật nhỏ, bắt đầu cảm thấy có chút chán ghét anh trai vì anh mãi không chịu dừng lại.
Có lẽ Ôn Diệc Tư cũng cảm thấy cảm giác này thật sự quá kí©h thí©h, sau khi hung hăng cắm vào mấy chục cái xong anh rút mạnh ra, tự mình loát động, từng luồng từng luồng tinh dị©h bắn lên trên cái bụng nhỏ nhắn bằng phẳng lại trơn bóng của cô…
Hô hấp của Ôn Diệc Tư lúc bắn tinh đạt tới mức thô nặng nhất mà cô có thể nghe được ngày thường.
Cô bị anh làm cho cả người nhũn ra, thở dốc liên hồi dư vị cao trào, giây tiếp theo cô lại bị anh ôm ngang.
Hai tay anh giao nhau dưới người cô, ôm cô thật chặt, tựa như đã coi cô thành gối ôm mềm mại.
Ôn Điềm giơ tay lên, hơi kháng cự mà đấm vào eo anh: “Anh, anh thật nặng, đừng đè lên người em.”
Thế nhưng anh chỉ cọ cọ mặt ở hõm cổ cô, khàn giọng nói: “Ôn Điềm, em thật sự quá mềm.”
Tay Ôn Điềm còn đang vuốt ve qua lại trên eo anh. Một lát sau mới nói: “Vậy sao anh lại cứng rắn như vậy?”
Cô duỗi tay nhéo nhéo một phen trên mông thịt của anh: “Ngay cả mông cũng căng cứng.”
Anh hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi thở hổn hển, há miệng cắn lên cổ cô, khiến Ôn Điềm phải kêu lên: “Đau!”
“Muốn bị thao sao? Muốn thì sờ tiếp.”
Ôn Điềm sợ tới độ vội vàng rụt tay về, sau đó lại đặt nhẹ lên eo anh, hệt như trấn an mà xoa xoa làn da anh: “Ngoan… Anh nghỉ ngơi một lát, không cần căng thẳng…”
Ôn Diệc Tư trở mình ôm chặt Ôn Điềm trong lồng ngực. Anh đặt cằm trên đỉnh đầu cô, ngay cả chân cũng cong lại cuốn lấy đầu gối cô, ôm còn chặt hơn ngày thường cô ôm chăn gối.
Ôn Điềm vốn đã thích được ôm, hiện tại lại cùng anh trai tuần tuồng gắt gao ôm nhau như vậy, cô cảm thấy trong lòng mình ngọt như ly nước đường còn được bỏ thêm một muỗng mật ong.
Ngọt tới gần như tràn ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận