Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi sáng, chừng tám rưỡi, Ôn Diệc Tư mới thả Ôn Điềm đang ngủ ngon lành trong lồng ngực anh ra, đứng dậy mặc đồ ra ngoài tìm hiệu thuốc.
Anh mua thuốc tránh thai khẩn cấp và áo mưa, nhét trong túi bước trở về.
Chỉ là mới vừa về tới nhà, anh lập tức thấy được một bóng người nhỏ xinh đang ngồi bên bàn ăn.
Cô đang ăn sáng với mẹ Ôn vốn dậy trễ, trên người mặc một chiếc váy màu trắng thuần, tóc còn hơi ướt át, trông như mới vừa tắm xong.
Anh chỉ nhìn thoáng qua đã định lên lầu. Đúng lúc này, đột nhiên Ôn Điềm thả muỗng xuống hỏi: “Anh, anh ăn sáng chưa?”
Ôn Diệc Tư đứng bên cạnh cầu thang, dừng bước chân lại, tay sờ sờ hộp áo mưa mới vừa mua về, quay đầu lại nhìn về phía cô.
“Chưa.”
“Vậy mau tới đây ăn chút gì đi.”
Ôn Điềm vẫy vẫy tay với anh, khi nhìn anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo còn mang theo ý cười không thể hòa tan nổi, ngoan ngoãn lại đáng yêu.
Ôn Diệc Tư hơi ngừng một chút, cuối cùng vẫn xoay người đi về phía cô, ngồi ở đối diện cô, tự mình cầm đũa lên.
Mẹ Yên vừa ăn vừa xem tin nhắn trong nhóm Wechat, cau mày nói: “Điềm Điềm, mấy ngày tới con đừng ra ngoài một mình nữa.”
“Sao vậy ạ?” Ôn Điềm múc một muỗng yến mạch sữa bò nhét vào trong miệng.
“Trong nhóm phụ huynh ở trường cấp hai của con có một người đăng tin, nói khi về nhà có giúp một cô gái, hình như cô gái kia đã bị kẻ xấu chặn lại trên đường về nhà, quần áo đều bị cởi sạch.”
Mẹ Ôn chậc một tiếng: “Sao gần đây cứ xảy ra mấy chuyện kiểu vậy…”
Trong lòng Ôn Điềm đã bắt đầu căng thẳng, nhưng mặt ngoài cô vẫn làm như không quá để ý.
Mẹ Ôn lại nhìn về phía Ôn Diệc Tư, nói: “Không phải còn mấy ngày nghỉ quốc khánh nữa ư, Diệc Tư, nếu Ôn Điềm có việc cần ra ngoài, con có thể đi chung với con bé không? Giúp ba mẹ chăm sóc cho con bé một chút…”
“Cũng không cần đi đâu cũng đi theo nha.” Ôn Điềm cảm thấy mẹ mình có phần lo lắng quá mức…
Chủ yếu là cô vẫn sợ anh trai không thích bị người sắp xếp không gian riêng tư như vậy, sợ anh sẽ thấy phiền.
“Được, con sẽ đi với em ấy.”
Không giống như Ôn Điềm nghĩ, Ôn Diệc Tự đồng ý không chút do dự.
Sau khi ăn sáng xong, Ôn Điềm tới tủ đông chọn kem ăn. Cô lật lật một hồi, đột nhiên lưng bị người dán sát lại, eo cũng bị xoa nhẹ hai cái.
“Thích ăn như vậy? Không phải mới vừa ăn sáng xong ư?”
Bên tai cô truyền tới giọng nam đầy từ tính. Giọng nói vốn thiên thấp, sau khi bị ép thành tiếng thì thầm nghe có vẻ càng thêm gợi cảm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận