Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Điềm Điềm, quốc khánh có đi đâu chơi không?”
LÔn Điềm bị bạn hỏi vậy lại quay đầu nhìn sang anh trai đang nhắm mắt ngủ bên cạnh, nhỏ giọng hơn một chút.
Cô đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn phong cảnh phía ngoài nói: “Không có nha, cậu thì sao?”
Nguyễn Nghiên hít hít mũi. Lúc này Ôn Điềm mới chú ý tới vừa rồi giọng cô ấy khàn khàn, hệt như đã khóc.
“Mình cũng không có chỗ nào muốn đi.” Nguyễn Nghiên nói xong lại trầm mặc.
Nghe tới đây, Ôn Điềm đã đoán được hẳn bạn mình có chuyện muốn nói.
Cô đôi tay cầm điện thoại, nhỏ giọng hỏi: “Có phải cậu gặp phải chuyện gì rồi không?”
Đầu bên kia điện thoại rất yên tĩnh, Ôn Điềm nghe được giọng nói mang theo chút nghẹn ngào của Nguyễn Nghiên.
“Điềm Điềm, cậu có thể cho mình mượn mười vạn được không?”
Ôn Điềm sửng sốt, không nghĩ tới Nguyễn Nghiên khóc lóc gọi điện thoại đến là vì muốn vay tiền.
“Có thể thì có thể, nhưng cậu muốn lấy làm gì vậy?”
Nghe xong câu hỏi này, Nguyễn Nghiên im lặng một hồi, đột nhiên nói: “Không có việc gì…”
“Cái gì?”
“Không có gì, cậu không cần nghĩ tới chuyện này nữa, không có việc gì.”
Giọng nói của Nguyễn Nghiên nghe như không có cảm xúc, chỉ là hơi hoảng loạn.
Ôn Điềm nhíu mày, mới vừa nói “nhưng mà”, Nguyễn Nghiên đã ngắt máy.
Ôn Điềm vẫn luôn cảm thấy chuyện không đơn giản như bạn nói, trong lòng có chút lo lắng, vì thế lại gọi điện thoại cho Nguyễn Nghiên.
Chỉ là trong điện thoại lại truyền tới câu “số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận”.
Cô cảm thấy lo lắng cho Nguyễn Nghiên, chuẩn bị kêu tài xế đưa cô tới nhà Nguyễn Nghiên xem.
Khi xoay người lại, vừa lúc nhìn thấy Ôn Diệc Tư đã thức dậy, đang nâng tay lên xoa xoa khóe mắt mình.
“Anh, là em đánh thức anh ư?”
Ôn Điềm đi tới mép giường ngồi quỳ xuống. Ôn Diệc Tư duỗi tay sờ sờ tủ đầu giường, hệt như muốn sờ lấy đồng hồ nhưng không tìm thấy.
“Mấy giờ rồi?” Trong giọng nói của anh còn mang theo chút khàn khàn vì mới tỉnh ngủ.
Ôn Điềm nhìn di động: “Tám giờ đúng, anh xuống lầu ăn gì đó đi, dì có để phần lại ít đồ ăn đó.”
Ôn Diệc Tư không nói chuyện, chỉ ngồi dậy rồi lại gối đầu lên đùi Ôn Điềm, nhắm mắt bắt đầu tỉnh thần.
Ôn Điềm duỗi tay sờ sờ lên tại anh, đầu ngón tay chải vuốt tóc anh, yên lặng chờ anh tỉnh hẳn.
Loại yên lặng này kéo dài một lát, sau đó Ôn Diệc Tư mở miệng hỏi: “Mới rồi là ai gọi điện thoại tới vậy?”
Ôn Điềm không biết vì sao anh lại tò mò chuyện này, thành thật nói cho anh biết.
“Nguyễn Nghiên gọi tới.”
“Em ấy làm sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận