Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Điềm hơi dừng một chút, ngón tay đang sờ sờ tóc anh cũng bất động.
LÔn Điềm nhớ tới không lâu trước đây, rõ ràng anh trai còn mặc kệ cô, không thích quan tâm tới cô.
Nhưng hiện tại, vậy mà ngay cả ai gọi điện nói gì với cô anh cũng tò mò.
Chẳng lẽ sau khi xác định quan hệ đều sẽ biến thành như vậy ư?
… Anh trai có chút kỳ quái.
“Cũng không nói gì, cậu ấy chỉ hỏi em quốc khánh có đi đâu chơi không thôi.”
Ôn Diệc Tư giơ tay lên nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu anh của Ôn Điềm, kéo tới đặt trên mặt mình, hệt như một không gian khép kín do có hình thành sẽ khiến anh cảm thấy rất thoải mái.
“Ôn Điềm, em muốn đi ra ngoài ư? Có cần anh đi với em không?”
“Không muốn, đi ra ngoài chơi quá mệt mỏi, em muốn ở nhà nằm điều hòa làm bài tập, ở bên cạnh anh.”
Anh cọ cọ mặt vào lòng bàn tay cô, cam chịu với suy nghĩ của cô.
– Tay Ôn Điềm bị hô hấp của anh trai phun trúng, ấm ấm. Cô cúi đầu nhìn anh, nói nhỏ: “Anh, hiện tại anh cứ như đứa bé vậy.”
“Có đứa bé nhà ai mà hai mươi hai tuổi?”
“Hai mươi hai tuổi còn chưa vào lớn học đầu, đương nhiên là đứa bé.”
Cô lại chọc chọc lỗ tai anh: “Anh còn là học sinh cấp ba, còn mềm hơn bọn họ, cũng nhỏ bé hơn.”
Ôn Diệc Tư không nói tiếp, nhưng Ôn Điềm nói quá nhiều, không nói tiếp cũng không sợ cô sẽ ngừng nói.
“Anh, em muốn nhìn ảnh chụp của anh trước kia, khi mười mấy tuổi có phải anh cũng đẹp trai giống như bây giờ không???
On Diệc Tư túm được ngón tay đang chọc chọc lỗ tai mình, dịu dàng xoa nắn.
“Xấu, không đẹp, cũng không có ảnh.”
“Lúc ấy anh có mọc mụn không? Không đúng, cho dù anh có mọc mụn chắc cũng không xấu.”
Ôn Điểm chu môi lên nghĩ nghĩ: “Chẳng lẽ là béo lắm ư? Trách không được muốn tham gia đội bóng rổ trường.”
Ôn Diệc Tư cắn lên lòng bàn tay cô. Ôn Điềm bị cắn đau, lúc này mới ngừng miệng lại.
“Là vì chơi giỏi nên mới được chọn vào, không phải vào giảm béo…”
“Anh thật giỏi nha.”
Cô không chút keo kiệt khích lệ, thấy anh trai đã tỉnh táo tương đối rồi, cô lại khom lưng cúi đầu hôn một cái lên trên mặt anh.
“Anh, em muốn ra ngoài một chuyến.”
Anh nhìn cô: “Đi đâu?”
“Đi tới chỗ Nghiên Nghiên.”
Ôn Điềm vốn đang nghĩ xem có nên nói chuyện Nghiên Nghiên vay tiền của mình với anh trai không, nhưng nghĩ nghĩ một hồi, cô vẫn cảm thấy chuyện vay tiền tương đối riêng tư.
Nếu cô mở miệng vay nhiều tiền như vậy với Nghiên Nghiên, thì mặc kệ là vì lý do gì, cô cũng không hi vọng đối phương nói chuyện này cho người khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận