Chương 205

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 205

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mới vừa nhắm mắt lại, cô đã nhớ tới chính mình còn chưa nói với anh trai chuyện đêm nay cô sẽ không về nhà.
Trước kia cô chỉ cần nói cho ba mẹ một tiếng là được, dường như cô còn chưa quen vào thời điểm quan trọng phải thêm tên anh trai vào danh sách những người cần liên lạc…
Ôn Điềm cố gắng nâng mí mắt lên, cầm di động mở khung chat, muốn gửi một tin nhắn tới cho anh trai.
Nhưng mới vừa lạch cạch gõ được vài chữ, cô lại cảm thấy dường như nửa đêm mới gửi tin nhắn cho anh quá vô tình.
Trực tiếp chứng minh có thật sự quên hẳn anh.
Ôn Điềm nhắm mắt lại, giảm bớt chút khô khốc trên mắt, cuối cùng vẫn gõ một dòng tin nhắn thành khẩn nhận sai trên di động.
Ôn Phiêu Lượng: Anh, thật xin lỗi, Nguyễn Nghiên gặp phải một chuyện rất phức tạp, em phải ở lại đây với cậu ấy mới được, đêm nay không thể về, cũng quên mất nói một tiếng với anh.
Ôn Diệc Tư: Được.
Ôn Phiêu Lượng: Anh có thể đừng giận em được không T_T
Ôn Điềm không nghĩ tới anh lại gửi tin nhắn đáp lại nhanh như vậy. Cô vừa gửi tin nhắn tiếp theo qua, đầu bên kia đã hiển thị đang trả lời.
Một lát sau, anh lại gửi tin nhắn tới.
Ôn Diệc Tư: Anh không giận.
Ôn Diệc Tư: Đừng thức đêm, mau ngủ đi.
Ôn Điềm nhìn tin nhắn anh đáp lại, trong lòng có chút ngứa ngáy, thầm nghĩ nếu lúc này có thể được ôm lấy anh thì tốt rồi.
Anh trai của cô… Hiện tại đã là bạn trai cô, thậm chí còn là quan hệ đã từng lên giường với nhau.
Cô không khỏi mím chặt môi, lại bắt đầu gửi tin nhắn cho anh.
Ôn Phiêu Lượng: Đã biết.
Ôn Phiêu Lượng: Thật nhớ anh trai, khó chịu tới không ngủ được.
Ôn Diệc Tư: Làm sao vậy? Chỗ nào khó chịu?
Ôn Phiêu Lượng: Trên người khó chịu, phải được anh trai ôm mới có thể đỡ hơn được.
Khung chat hiển thị đối phương đang nhận tin nhắn, nhưng rất lâu cũng không thấy có tin nhắn gửi tới. Ôn Điềm lại lo tự mình gõ chữ.
Ôn Phiêu Lượng: Còn rất muốn được anh hôn.
Ôn Diệc Tư: Lại muốn làm?
Anh lại gửi tin nhắn có chút sâu xa tới. Ôn Điềm vừa thấy, mặt đã nóng bừng lên.
Cô lại nghĩ tới ban ngày, khi ở trong phòng, anh trai đã đè lên người cô hôn môi cô.
Anh đè chặt tay cô, thứ kia lại cắm vào chỗ thật sâu bên trong cơ thể…
Cả người như chợt bốc cháy, nóng bừng lên.
Ôn Phiêu Lượng: …
Ôn Phiêu Lượng: Anh ngủ ngon.
LÔn Diệc Tư: Ừm.
Ôn Diệc Tư: Ngủ ngon.
Anh không nói thêm gì. Ôn Điềm tắt di động, đỏ mặt nhìn trần nhà, gần như không khống chế nổi, mới vừa nhắm mắt lại đã nghĩ tới chuyện lên giường với anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận