Chương 206

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 206

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô trộm thò tay vào trong quần lót, nghĩ tới thân thể anh trai, sờ sờ khe hở nhỏ hẹp ở giữa hai chân mình.
– Mới ngủ vơi sanh một ngày cô đã nhớ rõ độ ấm mồ hôi trên cơ thể anh.
… Cô muốn ngủ với người đàn ông này cả đời.
Lần đầu tiên Ôn Điềm mơ thấy mộng xuân. Trong mơ, dường như cô và anh trai lại là tình.
Cô mãi vẫn không tới cao trào được, ôm lấy eo anh trai tự mình lên xuống, bên tai toàn là tiếng va chạm thân thể bạch bạch bạch.
Ôn Điềm vẫn luôn cảm thấy như có tiếng khóc vang lên. Khi là tình, cô vẫn luôn tìm kiếm âm thanh này, mãi tới khi mở to mắt cô mới biết được tiếng khóc phát ra từ đâu.
Đó là tiếng khóc đè nén, Nguyễn Nghiên đang chôn mặt trong ổ chăn nức nở.
Rất nhanh Ôn Điềm đã ném bay mấy chuyện trong mơ ra sau đầu, giơ tay lên ôm lấy bạn.
Ora s
“Nghiên Nghiên.”
Cô đặt trán lên sau cổ Nguyễn Nghiên, cọ nhẹ, qua một hồi lâu mới nghe được Nguyễn Nghiên nghẹn ngào nói: “Mình rất sợ bị mẹ biết…”
“Mình muốn bà ấy cảm thấy mình rất tốt, nếu bị bà ấy biết được, chắc chắn bà ấy sẽ cảm thấy mình không sạch sẽ, hơn nữa mình còn ngu ngốc gửi tiền cho đối phương, quá mất mặt.”
Ôn Điềm biết mẹ Nguyễn Nghiên có yêu cầu cao tới thái quá với cậu ấy, nhưng cho dù thế nào đi nữa, cô cũng không tin một người mẹ sau khi biết con gái mình bị người khác dân loại, phản ứng đầu tiên lại là cảm thấy con gái không sạch sẽ.
“Nghiên Nghiên, bà ấy có yêu cầu cao với cậu là một chuyện, nhưng bà ấy sẽ không phớt lờ, làm như không thấy những thương tổn cậu đã gặp phải. Lại nói, dù thế nào đi nữa cậu cũng là một miếng thịt bà ấy hoài thai mười tháng mới rơi xuống được.”
“Không phải, bà ấy sẽ không nghĩ như vậy đâu.” Nguyễn Nghiên xoay người lại, ôm lấy Ôn Điềm, thân thể run rẩy vô cùng.
“Khi còn nhỏ bà ấy chưa từng đón mình tan học, mỗi ngày chỉ lo công việc. Từ trước tới nay bà ấy cũng chưa hỏi
mình chuyện gì khác ngoại trừ thành tích… Mình được ba và dì giúp việc nuôi lớn, nhưng ba vừa ngoại tình đã bị bà ấy đuổi đi, ông ấy cũng không chịu dẫn mình theo…”
“Bọn họ đều không thích mình, mình không thể không ưu tú. Nếu còn không ưu tú, mình sẽ chẳng là cái gì cả…”
Ôn Điềm ôm chặt lấy lưng Nguyễn Nghiên, nghe mà vành mắt đỏ bừng lên.
Cô cố gắng đè nén nước mắt, dùng giọng run rẩy dỗ dành, muốn cậu ấy không cần quan tâm tới cái nhìn của người khác, ít nhất, trước mắt phải khiến người đã thương tổn cậu ấy phải trả giá đắt.
Dù thế nào đi nữa, ít nhất, cuối cùng vẫn sẽ có cô ở phía sau ủng hộ cậu ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận