Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi Nguyễn Nghiên khóc đủ, trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Cuối cùng cậu ấy vẫn lựa chọn nói chuyện này cho mẹ.
Khi gọi điện thoại qua, mẹ còn đang họp. Nguyễn Nghiên rất thấp thỏm nói muốn chiếm dụng chút thời gian của bà ấy, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất kể giản lược mọi chuyện.
Ngay từ đầu phản ứng của bà ấy còn có thể tính là bình tĩnh, mãi tới khi Nguyễn Nghiên nói ra hai chữ “cưỡng bức”, đầu bên kia điện thoại lập tức truyền tới tiếng thủy tinh vỡ vụn.
“Mẹ sẽ về nhà ngay!”
Phản ứng này hoàn toàn vượt quá dự đoán của Nguyễn Nghiên. Cô ấy vốn tưởng mẹ sẽ chỉ biết trách cô vì sao không báo cảnh sát ngay.
Nhưng mới vừa rồi, thông qua cuộc điện thoại ngắn ngủi kia, cô có thể nghe ra được trong giọng nói vẫn luôn bình tĩnh của mẹ như xuất hiện run rẩy và giọng mũi không cách nào giấu được.
Khi mẹ Nguyễn Nghiên trở về, bên cạnh bà còn có một vị nữ luật sư chuyên môn xử lý án kiện này.
Nghe Nguyễn Nghiên kể lại đầu đuôi mọi chuyện một lượt xong, luật sư lại hỏi thêm một vài câu hỏi, sửa đúng một số chi tiết cô ấy cần nói khi báo cảnh sát, sau đó cả đoàn người đi tới sở cảnh sát.
Sau khi báo án xong, có thể là do hôm nay Nguyễn Nghiên phải hồi tưởng lại đoạn ký ức thống khổ kia quá nhiều lần nên trạng thái cảm xúc rất không nỏ.
Cô ấy xin Ôn Điềm đừng đi, ở lại với cô ấy mấy ngày. Ôn Điềm cũng đồng ý.
Cuối cùng vẫn là nhờ mẹ Nguyễn Nghiên tự mình gọi điện thoại cho mẹ Ôn xin phép, được mẹ Ôn đồng ý.
Ôn Điềm kể chuyện này cho Ôn Diệc Tư trên Wechat, kết quả Ôn Diệc Tư tực tiếp gọi điện thoại tới cho cô.
Ôn Điềm không thể nào nói rõ tình huống cụ thể, chỉ có thể nói Nguyễn Nghiên gặp phải chút chuyện, cô cần phải ở lại đây với cậu ấy.
Ôn Diệc Tư cũng không hỏi nhiều. Sau đó, mỗi lần Ôn Điềm gửi tin nhắn cho anh anh vẫn đáp lại.
Nhưng mặc kệ Ôn Điềm làm nũng với anh như thế nào, anh cũng không bao giờ nói mấy lời mờ ám với cô giống như đêm đó nữa.
Phản ứng của anh lãnh đạm hệt như đã đổi thành một người khác, hệt như chuyện hai người đã làm trong phòng hôm đó chưa từng xảy ra vậy.
Mãi tới sau khi kỳ nghỉ kết thúc, trường học bắt đầu khai giảng, Nguyễn Nghiên vẫn chưa thể hồi phục tinh thần
Rất có thể trong một đoạn thời gian rất dài sau đó nữa cậu ấy cũng sẽ không tới trường học.
– Buổi tối trước ngày khai giảng, Ôn Điềm về nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận