Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em hối hận thì cứ nói thẳng, không muốn ở bên anh cũng có thể nói thẳng, về sau chúng ta không cần phát sinh quan hệ nữa là được. Nhưng em phải rõ ràng với anh, đừng trốn tránh anh như vậy.”
Trong mắt Ôn Điềm đầy vẻ mê mang, không hiểu vì sao anh lại nghĩ như vậy.
“Không có, thật sự là Nghiện Nghiên…”
“Em đừng nhắc tới em ấy nữa.” Cảm xúc càng lúc càng dâng trào, vẻ mặt cùng càng ngày càng lạnh nhạt, thậm chí hốc mắt đã hơi đỏ lên.
Ôn Điềm không dám nhúc nhích, cũng không biết nên nói thế nào.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh trai nổi nóng tới mức này…
Ôn Điềm bắt đầu tỉnh táo lại, một lát sau, cô thì thầm lên.
“Thì ra em lại có sức hút tới vậy, thì ra mọi người đều không thể rời khỏi em…”
Anh nghe được lời này, mi mắt hơi nâng lên, “Em nói cái gì vậy?”
“Em nói thì ra mọi người đều rất yêu em!” Cô nhìn về phía anh, trong mắt toàn là thẳng thắn thành khẩn: “Yêu tới độ vừa không thấy em đã bắt đầu nổi nóng với em.”
Thoạt nhìn ngay cả chính cô cũng bắt đầu tin tưởng chuyện này.
Vốn là chuyện có lẽ phải ầm ĩ một đêm, thế mà cuối cùng lại bị một câu của cô biến thành pháo lép.
Ôn Diệc Tư cũng không giận, chỉ là anh không muốn nhìn cô tự luyến như vậy.
“Cũng không yêu em tới mức ấy.”
“Không đúng, anh cực kỳ cực kỳ yêu em.”
“Anh thấy em phiền.”
“Anh chỉ phiền vì không hiểu sao chính anh lại yêu em tới mức ấy.”
Ôn Điềm duỗi tay xoa lên bụng anh, cũng không biết vì sao, hành vi bắt đầu chạy dần dần về hướng ấu trĩ hóa.
“Đừng suy nghĩ linh tinh, anh đã không thể rời khỏi em, cứ thành thật tiếp tục với em đi.”
Cô dùng sức hôn một cái lên môi anh, sau đó lại duỗi tay đè lên chóp mũi của anh, cuối cùng tay bị Ôn Diệc Tư há miệng cắn một cái.
“Hơn nữa rõ ràng đêm nay anh rất muốn ngủ với em, còn cố tình làm bộ muốn tới cãi nhau với em.”
Anh trực tiếp thả tay cô ra, chặn miệng cô lại, hô hấp nặng nề đè nặng lên người cô, dùng sức hôn sâu.
Đầu lưỡi tách mở răng môi, khiến khoang miệng của hai người gần như hoàn toàn dính liền.
Tay Ôn Điềm có chút chật vật mà nắm chặt chăn, bị hô hấp của anh lấn áp, bên tai chỉ có thể nghe được tiếng hít thở nặng nề của anh.
Rõ ràng chỉ là một nụ hôn nhưng giường lại bị lắc lư kịch liệt hệt như đang là
tình.
Cô phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng, những lời anh mới nói lúc vừa rồi hệt như không hề tồn tại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận