Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau đó anh cọ cọ đôi mắt và chóp mũi của mình trên người cô, động tác và biểu cảm hệt như đang muốn làm nũng với cô vậy.
Ôn Điểm bắt được bàn tay đang tác loạn của anh trai, cảm giác được hô hấp của anh phun lên làn da mình, cực thích cảm giác thân mật khăng khít với anh như giờ phút này.
Có cảm giác cả người đều trở nên hoàn chỉnh…
Cô nằm trên giường thở phì phò, nghỉ ngơi một hồi rồi lại sờ sờ cánh tay Ôn Diệc Tư.
Cô lại dịch người về phía sau thêm một chút, muốn anh có thể ôm cô càng chặt hơn.
“Anh, làm bài tập giúp em được không?”
Ôn Diệc Tư đang ngửi mùi mồ hôi nhàn nhạt tỏa ra trên người cô sau trận vận động kịch liệt, kết quả cô lại há miệng đưa ra thỉnh cầu rất ngây thơ rất không hợp với tình huống hiện tại.
Thật đúng là không gợi cảm chút nào.
“Ai kêu em đi ra ngoài chơi không mang bài tập theo.”
Anh nói những lời này có chút thâm ý, Ôn Điềm nghe ra rất có thể anh trai còn đang giận mình, giọng lại nhỏ hơn một chút.
“Lúc ấy em ở nhà Nghiện Nghiên không tiện làm bài tập, thế nhưng đúng là em không nhớ tới mình còn bài tập chưa làm thật.”
Cô hơi ngừng một chút: “Nếu em nhớ ra, chắc chắn sẽ gọi điện thoại nhờ anh ở nhà làm trước giúp em.”
Cô dõng dạc cực kỳ. Sau khi nghe câu này, Ôn Diệc Tư trực tiếp véo một cái lên vú cô, nhìn cô bị đau hít sâu một hơi.
“Anh bị em vứt bỏ, bị em ném lại nhà còn phải làm bài tập cho em?”
“Anh vốn là anh của em mà.” Ôn Điềm nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu vú của mình ra, cúi đầu hôn lên ngón tay anh một cái.
“Anh trai tốt nhất, em yêu anh nhất, anh làm bài tập giúp em đi được không? Xin anh đó, chỉ một lần này thôi.”
Hiện tại Ôn Điềm đang trình diễn một loạt hành động không khác gì tra nam.
Vào lúc hai người thân mật nhất, cô luôn phiên rót lời ngon tiếng ngọt vào trong tai anh.
Ôn Diệc Tư rút ngón tay đã bị cô hôn lên ra, với qua ngực cô, ôm chặt lấy cô, miệng còn dán lên trên vai cô nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc em tới đó làm gì?”
“Là chuyện riêng của Nghiên Nghiên, tính chất chuyện này không quá tốt, em không thể nói với anh được.”
Sau khi Ôn Điềm nghiêm túc cự tuyệt lại bắt đầu nịnh nọt anh.
“Nhưng mà anh, người em yêu nhất chắc chắn là anh, tất cả thời gian của em đều là của anh. Hiện tại em chỉ phân ra một chút thời gian cho bạn của em thôi.”
Cô ngoan như vậy, cho dù trong lòng còn đầy lửa giận cũng không thể phát ra được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận