Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chân tướng đã được điều tra ra.
ra.
Mà chân tướng này thật sự không thể tưởng tượng nổi.
LÔn Điềm nghe giọng nói trong điện thoại, vẻ mặt càng lúc càng khó coi.
Cô ngắt máy xong lại hít sâu một hơi, mí mắt có chút run rẩy.
Trở lại phòng học, cô nhìn thoáng qua vị trí của Khương Vũ, ánh mắt đã trở nên không giống với lúc trước.
Câu nói cuối cùng của Nguyễn Nghiên trước khi cúp điện thoại cứ quanh quẩn bên tai cô.
— Cậu ấy muốn kiện đám rách nát kia tăng gia bại sản.
Cô tới chỗ ngồi, ngồi xuống, cuối cùng cũng tìm được nữ sinh thường hay qua lại với Khương Vũ ngày thường hỏi số điện thoại của Khương Vũ.
Khi các bạn học đã bắt đầu ngủ trưa, cô đứng dậy vội bước vào phòng vệ sinh.
Sau khi xác nhận trong nhà vệ sinh không có người, Ôn Điềm gọi điện thoại cho Khương Vũ.
Lần đầu tiên đổ chuông không có người nhận máy, cô tiếp tục gọi, khi gọi tới lần thứ ba, cuối cùng đầu bên kia cũng có người nhận điện thoại.
– Một lát sau, bên kia truyền tới giọng nói hơi khàn: “Alo?”
“Khương Vũ?”
Như nghe ra giọng của Ôn Điềm, Khương Vũ trầm mặc một lúc lâu mới nói.
“Mình không có gì để nói với cậu. Cảnh sát đã thông báo, chuyện kia không liên quan gì tới mình, từ đầu tới cuối đều do một mình em trai mình làm.”
Khương Vũ hơi dừng một chút còn nói thêm: “Tiền là do nó và đám bạn hư hỏng của nó cộng thêm bạn gái nó cùng tiêu, mình không chạm vào xu nào, cũng chưa từng xúi giục nó, là nó muốn kéo mình xuống nước.”
Trong giọng nói của Khương Vũ tràn ngập máu lạnh vô tình, thậm chí còn có thể nghe ra oán hận nồng nặc.
“Rốt cuộc hắn có cưỡng bức không…”
“Nguyễn Nghiên không theo cảnh sát tới bệnh viện nghiệm thương sao?”
Khương Vũ trực tiếp hỏi lại. Một lát sau, như cảm thấy giọng điệu của mình với Ôn Điềm quá cứng nhắc, Khương Vũ lại nói thêm: “Hắn là không có.”
“Sau khi em trai mình lấy được 40 vạn tệ, đầu tiên là mua một món quà xa xỉ cho bạn gái.”
“…”
“Không có việc gì mình cúp máy trước.”
Đầu bên kia điện thoại chỉ còn tiếng bíp bíp. Ôn Điềm cất di động, tâm tình có chút nặng nề.
Cô không biết vì sao hai người ấy chỉ vì lần đầu tiên gặp mặt trong trung tâm thương mại nhìn nhau không thuận mắt, đã diễn biến tới tình huống hiện tại.
Buổi chiều sau khi tan học, cô thuận theo lời hứa hôm qua tới tìm Ôn Diệc Tư.
Cô đi tới cổng bắc của trường, sau đó lại đi tới khu dạy học, thấy anh đang đứng dưới một gốc cây chờ cô.
“Anh.”
Ôn Điềm có vẻ không vui vẻ gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận