Chương 221

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 221

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi đi tới bên cạnh anh, cô cũng không trực tiếp duỗi tay ôm lấy eo anh như thường ngày.
cái balo trên vai cô qua, sau đó lại sờ sờ lên tóc cô: “Sao vậy? Trông em hôm nay có vẻ
LÔn Diệc Tư duỗi không vui.”
“Vẫn là chuyện của Nguyễn Nghiên.” Ôn Điềm tựa lên người Ôn Diệc Tư, thở dài.
“Anh nói xem, trên đời này liệu có thể có hai người vốn chẳng quen biết gì, nhưng mới quen nhau không bao lâu đã càng ngày càng chán ghét đối phương không?”
“Có.” Anh trả lời không chút do dự.
“Vì sao lại chán ghét?”
“Có thể là vì quá giống, thấy chuyện đối phương làm luôn giống mình sẽ cảm thấy người nọ đang tranh đua với mình, cảm thấy đối phương còn tốt hơn mình, rất… ghen ghét, hoặc là dứt khoát hi vọng đối phương có thể biến mất.”
Ôn Điềm nghe xong lại giương mắt nhìn anh: “Anh, trước kia anh cũng từng gặp được loại người rất giống anh như vậy ư?”
Ôn Diệc Tư lắc đầu: “Thời cấp hai anh đã từng bị người ta nhắm vào như vậy. Lúc ấy việc cạnh tranh trong học tập khá gắt, có thể là do anh khiến người có thành tích tốt trước kia không vui.”
Thoạt nhìn anh có vẻ như không quá để ý, vỗ vỗ vai Ôn Điềm: “Đi thôi.”
Lực chú ý của Ôn Điềm lại bị chuyện của Ôn Diệc Tư hấp dẫn.
Hiện tại anh có thể nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy nhưng chưa chắc lúc ấy cũng có thể nhẹ nhàng như thế.
Chỉ có người trong cuộc lúc đó mới hiểu được cảm giác.
Rất nhiều chuyện, ghét một người có lý do sẽ khiến người ta an tâm hơn ghét mà không có lý do gì.
“Nhưng mà sao anh lại kêu em tới đây làm gì?”
Ôn Điềm không nghĩ tới những chuyện đó nữa, bắt đầu chú ý tới người trước mắt.
“Đưa em về nhà.”
“Chỉ có một đoạn đường ngắn như vậy có gì phải đưa nha? Anh, anh làm việc dư thừa như vậy chẳng phải cũng giống ai kia sao?”
Đến bây giờ Ôn Điềm vẫn không nhớ được tên kia tên gì.
Ôn Diệc Tư vừa nghe cô nhắc tới việc này lại duỗi tay đè đầu cô lại.
“Ôn Điềm, em còn chưa thể quên được bạn trai cũ của em đúng không?”
“Không không không… Em chỉ cảm thấy có một đoạn đường ngắn như vậy không cần đưa nha. Anh cũng chẳng về nhà với em.”
“Cũng không phải không thể.” Anh nhìn Ôn Điềm: “Anh đã hủy đăng ký ký túc.”
“Thật ư?” Ôn Điềm mừng như điên: “Anh định về nhà ở?”
“Um.”
– “Có phải mấy ngày nghỉ vừa rồi đã giúp anh phát hiện, ngày tháng không có em thật sự quá gian nan?”
Ôn Diệc Tư trực tiếp duỗi tay che kín đôi mắt to tỏa sáng của cô, giọng nói nghe có vẻ không quá hưng phấn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận