Chương 222

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 222

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chỉ là anh cảm thấy mình nên tranh thủ thời gian, khi còn có thể ở bên nhau thì phải cố gắng ở bên nhau lâu một chút.”
LÔn Điềm nắm lấy tay anh, đứng tại chỗ nhìn bóng dáng anh, vẻ mặt có chút ngây thơ nhưng không lập tức bước theo ngay.
“Vốn dĩ chúng ta vẫn có thể ở bên nhau mãi nha.”
Anh không nói chuyện, cũng không dừng lại.
Tuy Ôn Diệc Tư đã dọn về nhà ở nhưng phải học xong tiết tự học buổi tối anh mới về nhà.
9h10 tan học, lại thêm đường xe hơn hai mươi phút, mỗi lần về tới nhà đều đã hơn chín rưỡi.
Mỗi ngày Ôn Điềm đều tới phòng Ôn Diệc Tư, mẹ Ôn còn tưởng cô tới để học bài như ngày trước, có mấy lần thấy cô trở về phòng quá trễ bà ấy còn cố ý nhắc cô.
sau
Đại khái là năm sau Ôn Diệc Tư phải đi lớn họ rồi, anh cần nhiều thời gian để ôn tập, không thể quấy rầy anh quá mức.
Ngoài miệng Ôn Điềm liên tục đồng ý, kết quả mỗi tối cô ở lại càng lúc càng lâu, có đôi khi nửa đêm mới ra.
Nói là học bài nhưng thực tế mỗi đêm sau khi vào phòng anh, chuyện đầu tiên cô làm là cởi sạch quần áo ra leo lên giường là tình.
Sau khi tháng mười qua đi, thời tiết trở nên lạnh hơn.
Mỗi ngày buổi sáng khi mới vừa rời giường, Ôn Điềm lại cảm thấy bàn tay lộ ngoài chăn lạnh lẽo ghê gớm, nhưng tới giữa trưa rồi chiều trời lại nóng tới độ khiến người ta chỉ muốn cởi sạch quần áo ra.
Giữa trưa thứ bảy, sau khi ăn cơm xong, Ôn Điềm ngủ trưa dậy sớm, khi xuống lầu cô thấy ba ba đang ngồi trên sofa phòng khách vừa uống trà vừa đọc báo.
Cô chào ông một tiếng sau đó tới bên quầy bar tìm đồ uống.
Bên này chỉ cách phòng khách một bức tường, Ôn Điềm nhìn thấy anh trai đang ngồi bên kia uống nước phơi nắng.
Sau khi Ôn Điềm nhìn thấy anh lại lười tự đi chọn đồ uống, trực tiếp cắm ống hút vào trong ly của anh mút mạnh một
hơi.
Vách ly trong suốt bắt đầu hạ xuống với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, mãi tới khi bên trong vang lên tiếng “rột rột”.
Ôn Diệc Tư nhìn trong ly chỉ còn một cục đá trụi lủi, lại nhìn hai má Ôn Điềm đã phồng lên hệt như con hamster, vốn không cách nào nuốt hết xuống được.
Cô ôm hai má, chậm rãi nuốt nước vào trong cổ họng.
Ôn Diệc Tư thấy thế lại tiến tới bên môi cô, dùng đầu lưỡi liếm liếm lên môi cô.
“Đừng mím chặt như vậy.”
Cô ưm ưm” lắc đầu, lại bị Ôn Diệc Tư đỡ đầu cô hướng mặt lên trên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận