Chương 225

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 225

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tay anh đè chặt bụng dưới của cô, hung hăng ra vào trong động thịt bên dưới, hai cánh huyệt thịt đã bị lớn ©ôn thịt thao lật.
Lỗ nhỏ phía dưới bị cắm rút liên tục, theo côn thịt ra vào, chất dịch màu trắng ngà bám đầy lên thân ©ôn thịt, còn có một chút tràn ra từ chỗ huyệt khẩu của cô, nhỏ lên cái quần lót mới bị kéo tới đùi.
Đột nhiên anh gia tốc, ra sức đâm vài cái phành phạch lên người cô.
Đồng thời, Ôn Điềm nghe được tiếng ba ba lật báo phía ngoài. Cô sợ tới độ trốn về phía trước một chút, Côn thịt cũng bị ép trượt ra khỏi động thịt.
Đột nhiên Cứu thịt của Ôn Diệc Tư rơi vào khoản không, bắn thẳng về phía trước.
Ôn Điềm vừa xoay người đã thấy cảnh này, tiểu huyệt mới bị thao lộng lại bắt đầu ngứa ngáy lên.
“Anh, lại đây.”
Ôn Điềm kéo anh tới, chính mình ngồi trên ghế cao dạng hai chân ra với anh, để lộ tiểu huyệt ướt lộc cộc.
Đáy mắt Ôn Diệc Tư đã bị dục hỏa đốt tới đỏ bừng. Nhìn thấy cô như vậy, chính anh tự loát hai cái sau đó đỡ Côn thịt, vội vã cắm vào trong động thịt nho nhỏ của cô.
Khi bị cắm vào, Ôn Điềm sướng tới ưỡn mông lên nhưng rất nhanh đã bị anh đè lên quầy bar, điên cuồng đâm thọc vào cái động nhỏ bé.
Vào lúc Ôn Điềm bị thao tới cẳng chân đong đưa không ngừng, ánh mặt trời chói lóa sau giờ ngọ chiếu vào cửa sổ, chiếu ra hai cái bóng đen trắng đan xen.
Đột nhiên cái chân kia của cô bị ôm lên, đặt trên phần eo đang ưỡn về phía trước đĩnh lộng không ngừng của người đàn ông.
Hai chân thon dài trơn bóng đều kẹp chặt lấy eo anh, tiểu huyệt cũng bị cắm tới càng sâu hơn.
Rõ ràng điều hòa trung tâm đang thổi ra gió lạnh nhưng trên trán hai người lại túa đầy mồ hôi.
Bên này vách tường, hô hấp của cả hai đều đã dồn dập tới có chút mất khống chế, hệt như dã thú thở dốc vì khoái ©ản, nhưng bên kia tường lại vẫn yên tĩnh như cũ.
Ôn Điềm bị cắm tới không chịu nổi, bắt đầu vặn vẹo dưới thân anh: “Muốn cao trào, anh… nhanh nữa lên…”
Mu bàn chân trắng nõn của cô banh thẳng dưới ánh mặt trời, móng chân như bị bôi dầu mà sáng lên, mỗi một đầu ngón chân đều ửng hồng vì tình dụ©, khép thật chặt lại hướng lên cao cao.
Ôn Diệc Tư thở gấp, cũng càng lúc càng dùng sức.
Anh ôm chân Ôn Điềm đè cô lên quầy bar hung hăng thao lộng một hồi, sau khi cảm giác được bên trong cô đột nhiên ẩm ướt hẳn lên, anh thả một chân của cô xuống, duỗi tay lấy cái ly chỉ còn mỗi cục đá tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận