Chương 227

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 227

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh quá xấu!”
– Anh cầm cái ly chứa đầy chất lỏng kia quơ quơ, nhìn thủy dịch trong suốt trộn lẫn chút tinh dị©h, dưới ánh mặt trời, thậm chí nó còn xuyên thấu rất đẹp.
“Uống một ít.”
Ôn Điềm xấu hổ tới độ mặt càng đỏ hơn, đầu lắc thật mạnh.
Ôn Diệc Tư cũng không ép cô uống mà tự mình cầm cái ly nuốt hết nước bên trong.
Ôn Điềm khép chặt hai chân nhìn anh uống ngon lành, có hơi tò mò, giơ tay lên bắt lấy cánh tay anh.
“… Em chỉ uống một chút thôi.”
Cô sợ hãi nhìn anh, mà Ôn Diệc Tư thì trực tiếp uống sạch một ngụm cuối cùng, ngậm trong miệng nâng cằm cô lên, cúi đầu dịu dàng đẩy qua cho cô.
Cô hít thật sâu, gần như không thể cảm giác được hương vị trong miệng là gì.
Chỉ cảm thấy đầu lưỡi anh trai lành lạnh, khi vòng tới vòng lui trong miệng cô lại mang tới cảm giác thoải mái vô cùng.
Cuối cùng Ôn Điềm đi tắm rửa. Buổi chiều, khi mặt trời không còn mãnh liệt như trước, cô và Ôn Diệc Tư cùng đi dạo siêu thị, thuận tiện mua mấy hộp bao.
Buổi tối, Ôn Điềm chỉ ở trong phòng mình một chút, chờ khi người nhà đều không chú ý tới cô nữa cô lại cầm sách vở vội vàng chạy qua phòng anh trai.
Tựa như người mới mua thứ gì mới sẽ rất muốn đập hộp, Ôn Điềm cũng muốn thử xem sau khi mặc áo mưa anh trai mới vừa mua, lại cắm vào sẽ có cảm giác gì.
Đêm đó, cô và anh trai lại dính chặt lấy nhau, làm tới thật khuya.
Vào ngày nghỉ, Ôn Điềm sẽ ở lại trong phòng anh lâu hơn một chút.
Buổi tối mẹ Ôn xuống dưới lấy đồ tự nhiên ra, muốn làm mặt nạ đắp, đột nhiên nhìn thấy Ôn Điềm ôm sách vở bước ra từ trong phòng Ôn Diệc Tư, lại mở miệng gọi cô lại.
“Điềm Điềm, sao con còn chưa ngủ nữa?”
Ôn Điềm nghe thấy bà gọi nhưng cũng không dừng bước chân, mãi tới khi cô mở cửa chuẩn bị vào phòng, cách mẹ đủ xa rồi mới mở miệng đáp lại.
“Con có nhiều bài không hiểu, qua tìm anh trai hỏi một chút.”
Cô đứng sau cửa nhìn mẹ Ôn, lại lấy bài tập ra lắc lắc trước mặt bà: “Bài tập cấp ba khó quá.”
Mẹ Ôn cầm quả trứng gà trong tay, nhíu mày, thoạt nhìn có phần lo lắng: “Vậy cũng phải đi ngủ sớm một chút mới được. Thích học là việc tốt, nhưng cũng không thể học tới trễ như vậy.”
“Vâng mẹ, con biết rồi.”
Ôn Điềm nhìn mẹ gật đầu liên hồi. Sau khi xoay người đóng cửa lại, cô như mơ hồ ngửi được vị tanh ngọt sau khi là tình lưu lại trên người mình, nhất thời cảm thấy may mắn vì trong tay cô còn có sách vở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận