Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mới vừa đi tới bên bàn học đặt vở bài tập xuống, di động của Ôn Điềm đã rung lên.
Là Ôn Diệc Tư gửi một tấm ảnh tới cho cô, trong ảnh là chiếc áo ngực cô đã cởi ra trên giường anh nhưng quên mặc về.
Mặt Ôn Điềm hơi nóng lên, lạch cạch gõ chữ gửi qua.
Ôn Phiêu Lượng: Lần sau em sẽ tới lấy, anh giấu giúp em trước đã.
Đầu bên kia hiển thị đang nhận tin nhắn, rất nhanh anh đã gửi tin nhắn tới.
Ôn Diệc Tư: Cái này cho anh đi.
Ôn Phiêu Lượng: Anh muốn nó làm gì?
Ôn Diệc Tư: Cất giữ thôi, về sau còn có thể nhìn ngắm.
Ôn Phiêu Lượng: …
Ôn Điềm cảm thấy suy nghĩ của anh trai có chút biến thái. Có thời gian xem thứ này còn không bằng trực tiếp xem cô.
Ôn Diệc Tư: Mới vừa rồi em lại bị mẹ bắt được ư?
Ôn Phiêu Lượng: Ừm, nhưng không sao, vừa lúc trong tay em vẫn còn vở bài tập, bà ấy cũng không nói gì, chỉ kêu em đi ngủ sớm một chút.
– Bên kia hơi ngừng một lát, Ôn Điềm còn tưởng anh đang nghĩ chuyện gì, chỉ thấy anh gửi tới một biểu tượng con mèo ngơ ngác mở to mắt.
Ôn Điềm không nhịn được bật cười thành tiếng.
… Đột nhiên cảm thấy anh trai thật đáng yêu.
Chủ nhật, Ôn Điềm và anh trai thật sự nghiêm túc học tập.
Vì tị hiềm, thậm chí cô còn ngồi làm đề trong thư phòng ngay bên cạnh bể bơi dưới lầu.
Ôn Điềm vừa làm đề vừa ăn quả hạch, còn mời Ôn Diệc Tư ăn chung.
Dựa theo lời cô nói chính là khi cần ghi nhớ nội dung gì đó, phải ăn nhiều quả này một chút, có thể giúp mình càng dễ nhớ hơn.
Ôn Diệc Tư ngồi bên kia, thật sự nghiêm túc học tập, mà Ôn Điềm thì lắc chân, lúc thì ăn trái cây lúc lại ăn quả hạch, lúc lại đút cho anh, hoàn toàn là đang đổi một chỗ khác chơi đùa.
Cô đang lướt cửa hàng văn phòng phẩm trên taobao, đột nhiên Wechat nhận được một tin nhắn.
Nhấn vào xem thử, là Ôn Diệc Tư gửi tới.
“Có phải em lại muốn bị tét mông?”
Mặt cô nóng lên, vội vã tắt di động, nắm lấy cây bút nói nhỏ: “Em học bài ngay còn không được sao.”
Bên phía hai người yên tĩnh tới độ có thể nghe được tiếng chim kêu ngoài cửa sổ.
Ôn Điềm đang làm bài tập vật lý, đột nhiên nghe được bên phòng khách truyền tới tiếng ồn ào.
Cô vốn đã thấy mỏi tay, hiện tại mạch suy nghĩ lại bị tiếng ồn ngắt ngang khiến cô càng thêm phiền muộn.
Ôn Điềm buông bút ra ngoài phòng khách nhìn thử, phát hiện bên trong có một người phụ nữ khá quen mắt nhưng cô lại không nhớ rõ lắm đang ngồi khóc trên sofa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận