Chương 233

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 233

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sắp tới Tết Nguyên Đán rồi.” Ôn Điềm cảm thán một tiếng: “Thời gian trôi qua thật là nhanh.”
Nguyễn Nghiên cười nói: “Cũng sắp tới sinh nhật cậu.”
“Còn lâu nữa có được không? Mình cũng không ăn sinh nhật ngày dương, đợi tới đêm giao thừa mới ăn sinh nhật.”
Nguyễn Nghiên trầm mặc một hồi mới nói: “Điềm Điềm, sợ là năm nay mình phải tặng quà sinh nhật cho cậu trước.”
Cậu ấy lấy một cái hộp nhỏ màu lam ra đưa cho Ôn Điềm, phía trên có thắt nơ bướm bằng lụa.
Ôn Điềm sửng sốt, khó hiểu quay đầu nhìn bạn: “Vì sao?”
“Mình muốn ra nước ngoài du học… Đã hoàn tất thủ tục, sáng sớm ngày mai sẽ đi.”
Ôn Điềm ngơ ngác nhìn bạn, vành mắt chậm rãi đỏ lên, khi quay đầu đi trong mắt cô đã có thêm một tầng hơi nước, ánh đèn nhiều màu của những cửa hàng chung quanh chiếu rọi trông càng bắt mắt hơn nhiều.
mol
“Cũng không phải di dân sang đó, mình còn sẽ trở về, hơn nữa chúng ta còn có thể gọi điện nhắn tin với nhau mỗi ngày mà.”
Nguyễn Nghiên cố ý điều chỉnh giọng nói, khiến giọng mình có vẻ thật nhẹ nhàng, bắt đầu an ủi cô.
Mũi Ôn Điềm mấp máy một hồi lâu, sau khi rớt vài giọt nước mắt, cô xoay người tự mình dùng quần áo lau đi.
“Cậu đi thì cứ đi, ai muốn gửi tin nhắn gọi điện thoại cho cậu mỗi ngày chứ? Mình cũng sẽ không nhớ cậu.”
Nguyễn Nghiên trực tiếp nhào tới ôm lấy Ôn Điềm từ phía sau, dùng sức hôn vài cái trên mặt cô: “Ai kêu cậu sẽ không nhớ mình? Hiện tại cậu đã bắt đầu nhớ mình rồi.”
“Không có!” Ôn Điềm giơ tay che lên chỗ mới bị hôn: “Thật đáng ghét, cậu bớt tự luyến đi.”
“Còn không phải đều học ở cậu.” Nguyễn Nghiên kéo tay Ôn Điềm, hai người thân thiết mà dán chặt lấy nhau.
Qua một lúc lâu, đột nhiên Ôn Điềm lại hỏi: “Chuyện kia đã xử lý xong rồi ư?”
Nguyễn Nghiên dùng một chút, lạnh giọng nói: “Ghê tởm muốn chết, chưa đầy mười bốn tuổi, giết người cũng không cần đền mạng.”
Trong lúc nhất thời, ánh mắt Nguyễn Nghiên trở nên có chút máu lạnh.
Trái tim Ôn Điềm nhảy thình thịch lên. Cô không dám hỏi nhiều, nhưng rất nhanh Ôn Điềm đã thu hồi ánh mắt kia, bình tĩnh nói.
“Điềm Điềm, cậu biết không? Hiện tại nhà bọn họ thiếu nhà mình mười mấy vạn, mẹ mình thuê người tới gây sự, còn chặt mất một ngón tay của tên khốn kiếp kia.”
“Kết quả không bao lâu, vậy mà người phụ nữ kia đã chuyển tám vạn tới.”
Mới vừa nói tới đây, Ôn Điểm lại nhớ tới chuyện mẹ Khương Vũ tới tìm mẹ cô mượn tiền ngày đó.
Trong lúc nhất thời, cô còn tưởng mẹ cô lại cho bọn họ vay tiền, không nhịn được hỏi: “Bà ta lấy đâu ra tiền?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận