Chương 234

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 234

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khương Vũ lấy chồng.”
– “Cái gì?” Ôn Điềm vừa nghe được câu này, mày nhíu chặt lại.
Nguyễn Nghiên tiếp tục nói: “Nghe nói lấy người ở ngay quê quán bọn họ, là một người đàn ông trung niên ế vợ đầu óc không được bình thường lắm.”
“Người nhà tên ngốc kia dốc hết tất cả vốn liếng trong nhà để cưới Khương Vũ về, cho nên canh chừng cậu ta rất chặt, nghe nói hiện tại còn đã mang thai.”
Ôn Điềm nuốt nước bọt, đột nhiên cảm thấy chuyện này đã nằm ngoài phạm vi có thể lý giải của cô.
Cô không rõ vì sao trên thế giới này lại có thể có một người mẹ như vậy.
Trường học tổ chức tiệc tối Nguyên Đán, Ôn Điềm vốn chỉ định mua nước tới lướt qua, nhưng khi nói chuyện phiếm với anh trai, trong lúc nhất thời cô lại thấy nhiều phiếu.
Cô nói cô chỉ là không muốn khiến mình quá nổi bật, nếu không tuyệt đối có thể kinh diễm toàn trường.
Khi còn nhỏ cô từng theo một ông cụ kéo đàn nhị hồ ở quảng trường học đàn nhị hồ nửa năm, Nhị Tuyền Ánh Nguyệt là tác phẩm xuất sự của cô năm đó.
Vì chứng minh những lời nói này của mình, Ôn Điềm còn cố ý đi tìm giáo viên xin cho mình có thể biểu diễn một tiết mục nhạc cụ.
Sau đó, mỗi đêm Ôn Diệc Tư trở về đều có thể nghe được cách vách truyền tới tiếng nhạc.
Suốt một tuần, tiếng nhạc kia đều không đứt đoạn.
Trước kia khi còn chưa ở bên nhau, có ngày Ôn Điềm tắm rửa trong phòng cách vách, Ôn Diệc Tư nghe thấy Ôn Điềm hát, cho nên thật ra từ trước tới nay anh vẫn luôn biết cô hát rất lạc tông.
Nhưng anh thật sự không nghĩ tới khi cô kéo nhạc cụ cũng có thể lạc tông như vậy.
Có ngày sau khi về nhà, Ôn Diệc Tư thật sự không nhịn nổi nữa bèn tới gõ cửa phòng cô, muốn tâm sự với cô chuyện lên sân khấu biểu diễn tiết mục đêm hội Nguyên Đán.
Kết quả của phòng cách vách vốn không đóng. Anh đứng bên ngoài, xuyên qua khe cửa nhìn vào trong, phát hiện Ôn Điềm đang ngồi ngay ngắn trước giá phố, vẻ mặt nghiêm túc kéo đàn nhị hồ.
Dì Kim thì ngồi ngay bên cạnh cầm di động ghi hình cho thiếu nữ.
Sau khi quay video xong, dì ấy lại không nhịn được vỗ tay vài cái, nói Điềm Điềm nhà chúng ta kéo thật giỏi, đúng là thiên tài âm nhạc, quá hay quá lợi hại, mẹ nghe được khúc này mà cảm động muốn khóc.
Ôn Diệc Tư hít sâu một hơi, đỡ mắt kính, xuống lầu ngồi trên ghế trong hoa viên.
– Anh châm một điếu thuốc, lấy di động ra gửi Wechat cho cô.
Ôn Diệc Tư: Ôn Điềm, em xuống đây một chút, chỗ bàn đu dây đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận