Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có phải con đã đắc tội với người nào rồi không? Có người chụp ảnh nói con ngồi trên ghế của em gái con làm chuyện như vậy, có phải thật hay không?”
Ôn Diệc Tư nhìn tấm hình, ngón tay siết chặt run rẩy một hồi nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Anh không hề biện giải cho chính mình, nghe tiếng mẹ Ôn khóc lóc không ngừng, ánh mắt anh vẫn nhàn nhạt không hề có phản ứng.
“Là thật, con thích em ấy.”
Sau khi mẹ Ôn nghe được câu trả lời của Ôn Diệc Tư, gần như có chút sợ hãi. Dự cảm được có lẽ chuyện không tốt đã thật sự xảy ra, bà run giọng hỏi:
“Dì, có rất nhiều hôm dì thấy Điềm Điềm bước ra khỏi phòng con lúc nửa đêm, con, hai người…”
“Đã lên giường.”
Mặc dù phải đối mặt với kiểu chất vấn như vậy, nhưng Ôn Diệc Tư vẫn quyết định nói thẳng mọi chuyện.
va
“Bốp!” Một cái bạt tai rơi thẳng lên mặt anh, sắc mặt cha ôn hoàn toàn tái nhợt.
Ông trùng không chớp mắt, mãi tới khi đôi mắt hơi sung huyết: “Con bé mới mười lăm tuổi! Sao con có thể hạ thủ được? Con bé còn nhỏ như vậy…”
Mẹ Ôn đã khóc tới sắp hỏng mất, mà đôi mắt cha Ôn cũng đã đỏ bừng lên, trong mắt tràn ngập hơi nước.
Ôn Diệc Tư duỗi tay lấy kính xuống, không nói gì.
Cha Ôn trầm mặc thật lâu, cuối cùng, ông lau lau đôi mắt, hít sâu một hơi nói.
“Con không thể ở lại đây tiếp nữa, ba mặc kệ rốt cuộc vì sao hai đứa lại như vậy, nhưng em gái con còn nhỏ, con bé còn chưa từng trải sự đời, vốn không thể có quyết định chuẩn xác, con nên là người kết thúc tất cả đi.”
Kết quả thẩm phán xuất hiện rất nhanh, mới đó đã tới phân đoạn cuối cùng.
Không có lớn tiếng gào thét cũng không có điên cuồng hoảng loạn… Bình tĩnh tới gần như có chút không chân thật.
“Vâng.”
Ôn Diệc Tư gật đầu, trên mặt vẫn không có bất kỳ biểu tình gì.
Đáy mắt anh bình tĩnh không gợn sóng, hệt như không có thứ gì có thể phá hủy nội tâm anh, nhưng lại như một vùng tịnh thổ cuối cùng cũng đã bị tận diệt hoàn toàn, quy về hư vô.
Sau khi Ôn Diệc Tư bị gọi tới phòng làm việc, Ôn Điềm ngồi một mình trong phòng làm bài tập.
Cô còn đang cảm thấy vui vẻ vì đêm nay là lần đầu tiên cả nhà bọn họ cùng đi ăn cơm.
Sau khi làm xong bài tập giáo viên giao, Ôn Điềm nhanh chóng khép đống bài tập nghỉ đông lại, liếc nhìn đồng hồ trên bàn, bĩu môi.
“Sao còn chưa xuống nữa?”
LÔn Điềm bước ra khỏi phòng, lên lầu bước vào phòng làm việc của ba ba, kết quả bên trong không một bóng người.
Ôn Điềm lại đi gõ cửa phòng ngủ, cũng không thấy bên trong có âm thanh gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận