Chương 241

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 241

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô thử mở nhẹ cửa ra, rất nhanh đã đẩy ra được một khe hở nhỏ.
“Khi nào mọi người mới xong vậy ạ? Con đói lắm rồi, mau đi ăn cơm thôi.”
Ôn Điềm nhìn mấy người bên trong, mở miệng nói nhỏ.
Cha Ôn bắt đầu điều chỉnh cảm xúc, mẹ Ôn thì đưa lưng về phía cô ngồi trước bàn trang điểm.
Ôn Điềm nhìn chằm chằm bên trong, vẫn luôn cảm thấy bầu không khí hơi kỳ quái.
“Anh.” Ôn Điểm đi vào, giữ chặt vạt áo anh.
Đột nhiên cha Ôn nói: “Diệc Tư, con dẫn em gái con xuống trước đi, ba mẹ sẽ xuống sau.”
“Vâng.” Ôn Diệc Tư đẩy Ôn Điềm ra phía ngoài.
Ôn Điềm rất vui vẻ nói gì đó với anh, mà giọng Ôn Diệc Tư cũng không khác gì ngày bình thường.
Sau khi hai anh em đi rồi, cha Ôn mới ngồi xuống bên cạnh vợ, phát hiện khi bà đưa lưng về phía mọi người đã khóc không ngừng, nước mắt cuồn cuộn trượt xuống nhưng lại không phát ra một chút âm thanh nào.
“Em ở dãy nghỉ ngơi đi, để anh đi với bọn nó.”
– Mẹ Ôn lắc đầu, hít hít mũi hai cái rồi lại duỗi tay lau sạch nước mắt hai bên, tiếp đó lấy phấn đệm lên mặt: “Em cũng đi, hôm nay Ôn Điềm rất vui vẻ.”
Cha Ôn hơi nhíu mày duỗi
vỗ vỗ lưng bà, nhưng cuối cùng ông cũng không nói thêm gì nữa.
Khi tới nhà ăn, toàn bộ hành trình Ôn Điềm vẫn luôn kéo cánh tay anh trai cô.
Cha mẹ đi phía sau nhìn hai người, phát hiện đúng là hai người rất giống một cặp tình lữ.
Rõ ràng như vậy nhưng đã rất lâu trôi qua mà người làm cha mẹ như bọn họ không hề phát hiện.
Bọn họ đã quá chắc chắn… Chẳng sợ bọn họ đều biết đám nhỏ đang ở tuổi dễ động tâm nhưng vẫn cảm thấy hai người đã biết thân phận của nhau, chắc chắn sẽ không diễn sinh ra loại tình cảm mờ ám không rõ ấy.
Có một số hành động tiếp xúc thân mật tới mức ngay cả cha Ôn cũng không nhìn nổi, nhưng rõ ràng vợ ông vẫn đang nhìn chằm chằm từng cử động của hai người, lại yên tĩnh tới quá phận.
Bọn họ vào nhà ăn, ngồi xuống không bao lâu, cuối cùng Ôn Điềm cũng dời lực chú ý của cô khỏi người anh trai, rơi xuống trên người mẹ.
“Mẹ, sao tới đây rồi mẹ còn đeo kính râm?”
Đôi môi đỏ mọng của mẹ Ôn cong lên một độ cong dịu dàng: “Chiều nay mẹ mới xem bộ Hachiko chú chó trung thành, đôi mắt đã khóc tới hơi sưng lên.”
“A…” Ôn Điềm lập tức hiểu được.
Bởi lần đầu tiên cô xem bộ phim kia cô cũng như vậy. Đêm đó sau khi xem xong, đôi mắt cô vẫn luôn sưng tới mãi sáng hôm sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận