Chương 244

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 244

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hình ảnh trước mắt khiến anh chợt nhớ tới mấy năm trước, khi anh còn đi theo bên cạnh thầy chủ nhiệm thực tập tiếp khám.
Lúc ấy anh cũng đã đột nhiên nhìn thấy Diệc Tư ở một lần tiếp khám.
Có chút ngoài ý muốn, nhưng lại cũng cảm thấy chuyện này hợp tình hợp lý.
Nhưng lần này Diệc Tư tới đây là vì cái gì?
Hiện tại Ôn Diệc Tư đã không còn ở căn nhà áp lực kia, hơn nữa mấy ngày trước hai người còn gặp nhau, Khanh Cam Văn cũng không cảm giác được trên người Ôn Diệc Tư có bất kỳ nhân tố tiêu cực gì.
“Gần đây có gì không ổn ư?” Anh nghiêng người ngồi, kiên nhẫn nhìn về phía Ôn Diệc Tư.
Ôn Diệc Tư lắc đầu, nói: “Em tới để hỏi giúp bạn em một câu.”
“Gần như 70% người có lời dạo đầu kiểu “em có một người bạn”, thật ra đều đang nói về chuyện của chính bọn họ.”
“Số liệu này anh lấy từ đâu ra vậy?” Ôn Diệc Tư nhìn anh, Khanh Cam Văn cười nói: “Anh thuận miệng bịa ra.”
Người đối diện không có chút phản ứng nào. Khanh Cam Văn vội vàng nghiêm túc lại: “Em nói đi, anh nghe đây.”
“Người bạn kia của em mới mất người yêu một tuần trước, người ấy sẽ tổn thương tâm lý sâu sắc lắm ư?”
“Mất đi bằng phương thức nào? Phương thức mất mát khác nhau sẽ mang tới ảnh hưởng tâm lý khác nhau.”
“Tự sát qua đời.”
Khanh Cam Văn hơi ngơ ngác: “Sau khi người quan trọng lìa đời có lẽ sẽ xuất hiện tình huống đau thương kéo dài, biểu hiện cụ thể là bị thương mãnh liệt, hoài niệm quá độ, nhận thức hỗn loạn bực bội bất an, đôi khi còn có thể cưỡng ép mình hồi tưởng lại hình ảnh ngày trước.”
“Giống với PTSD ư?”
“Cùng tình huống nhưng lại không giống nhau. Anh cho ví dụ em sẽ hiểu, người mắc chứng PTSD sẽ hồi tưởng lại hình ảnh trước đó, cụ thể là sẽ khiến người đó nhớ lại nguy hiểm ngay lúc ấy, sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi hoảng hốt.”
“Mà người mắc chứng bị thương kéo dài chủ yếu sẽ khiến người đó nhớ đi nhớ lại những hình ảnh tích cực từng trải qua, vừa nhớ tới những hình ảnh đó đối phương sẽ đau khổ cực kỳ, nhưng việc đột nhiên thiếu mất người yêu khiến bọn họ không cách nào ngừng tưởng niệm.”
“Tình huống như vậy nếu chuyển biến xấu có thể sẽ phát triển thành chứng hậm hực.”
Đột nhiên của phòng khám bệnh bị mở ra, có một người trung niên cầm mấy tờ báo cáo kiểm tra tới, nói: “Bác sĩ, tôi đã kiểm tra xong.”
“Được.” Khanh Cam Văn cầm báo cáo của đối phương, nhìn thoáng qua.
LÔn Diệc Tư đứng dậy khỏi ghế: “Em đi trước, em còn phải đi mua trà sữa cho em gái em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận