Chương 245

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 245

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khanh Cam Văn nhìn báo cáo thứ hai một hồi sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn về phía Ôn Diệc Tư: “Anh kiến nghị em nên kêu bạn em đi tìm bác sĩ tâm lý cố vấn một chút, hoặc kêu đối phương tự tới đây tâm sự với anh. Phải căn cứ tình huống thực tế của đối phương mới có thể đoán được nên chọn dùng phương pháp trị liệu như thế nào.”
“Vâng.” Ôn Diệc Tư đỡ balo trên vai, lúc chuẩn bị đi anh lại nghe Khanh Cam Văn nói: “Gần đây em gái em thế nào? Còn dính người như trước nữa không?”
Vẻ mặt Ôn Diệc Tư có chút biến hóa. Anh quay đầu nhìn về phía Khanh Cam Văn: “Vẫn vậy, vừa dính người vừa nũng nịu, không biết về sau người nào mới có thể chăm sóc tốt cho em ấy được.”
Khanh Cam Văn sửng sốt một hồi, giương mắt nhìn Ôn Diệc Tư.
Hệt như muốn nhìn ra chút gì đó từ trên người anh.
“Người làm anh trai như em phải gánh trách nhiệm này chứ ai? Em cũng không thể tiêu cực chán đời như trước kia được, những cảm xúc mặt trái trên người em đều sẽ bị em ấy hấp thu.”
Ôn Diệc Tư gật đầu: “Cho nên anh là anh em, bỏ bốn lên năm cũng tương đương với anh trai của em ấy, có phải về sau anh cũng nên chăm sóc em ấy nhiều hơn?”
Trên mặt Khanh Cam Văn nhiều thêm chút ý cười. Anh tiếp tục xem báo cáo, nói: “Đương nhiên.”
Ôn Diệc Tư đi rồi, Khanh Cam Văn lịa bắt đầu khám bệnh cho bệnh nhân tiếp theo.
Vẫn luôn bận tới buổi chiều tan tầm anh mới cởi chiếc áo blouse trắng trên người ra, nghỉ ngơi.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, anh tới bãi đỗ xe lấy xe.
Nhưng sau khi anh thắt đai an toàn xong lại hơi ngừng một chút, trầm tư một hồi, cuối cùng anh lấy di động ra gọi điện thoại cho Ôn Diệc Tư.
“Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy…”
“Không đúng.” Khanh Cam Văn nhắm mắt lại hòa hoãn một chút, day day trán, lại mở danh bạ tìm số điện thoại của cha Ôn, gọi qua cho đối phương.
“Alo?”
Sau khi đầu bên kia nhận máy, Khanh Cam Văn hàn huyên đơn giản hai câu với ông rồi lại nói: “Gần đây Ôn Diệc Tư thế nào?”
“Cha Ôn hơi dừng một chút: “Vẫn ổn.”
“Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Khanh Cam Văn vuốt tay lái, nói: “Hôm nay nó tới bệnh viện tìm cháu, dường như có chỗ nào không đúng, hành vi rất khác thường.”
Đầu bên kia điện thoại do dự thật lâu, cuối cùng truyền tới một câu: “Tạm dừng hội nghị trước một chút.”
Hẳn là ông vừa đứng dậy đi ra khỏi phòng hội nghị. Sau khi tiếng đóng cửa vang lên, cảnh vật xung quanh thay đổi.
“Cam Văn, có chuyện này chú thật sự không biết phải xử lý như thế nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận