Chương 248

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 248

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi hỏi tới tiệm cuối cùng, Ôn Điềm gần như tuyệt vọng. Cô thật sự không biết mình còn có thể tới nơi nào để tìm anh trai.
Cuối cùng cô ngồi trên mặt đất bên đường ôm chân khóc nức nở, bất lực cực kỳ.
Mãi tới 12h17p, di động của cô lại đổ chuông. Ôn Điềm vốn định trực tiếp tắt âm thanh, nhưng nhìn thấy người gọi tơi là Khanh Cam Văn, cô vội vàng run tay nhận máy.
“Anh Cảm Văn…”
“Anh tìm được anh trai em rồi.”
Giọng anh rất thấp, Ôn Điềm vội vã hỏi: “Ở đâu? Em lập tức tới đó!”
Điện thoại ở đầu kia như bị một người khác lấy mất. Ôn Điềm nghe được tiếng hút mũi của người bị cảm mạo, chỉ là một tiếng như vậy cô đã nhận ra được đó là anh trai cô.
Cô lại khóc lên: “Anh, em đã biết hết rồi, em sẽ nghĩ cách để ba mẹ đồng ý, đây vốn chẳng phải chuyện to tát gì, anh đừng đi…”
“Ôn Điềm, ba mẹ em thật sự rất yêu thương em, bọn họ không đành lòng nhìn em phải chịu khổ, nhưng điều đó không có nghĩa người khác cũng sẽ mềm lòng với em.”
“Về sau, nếu em vẫn còn ở bên anh, cho dù là người không quen biết em cũng sẽ hùa theo mọi người cùng mắng chửi
em.”
“Em mặc kệ… Em mặc kệ bọn họ nói như thế nào, anh, em thật sự không sợ những chuyện đó, anh mau trở về đi có được không?”
Ôn Diệc Tư trầm mặc thật lâu, Ôn Điềm không nghe được tiếng động gì ngoại trừ tiếng gió bên ngoài.
Dù cách điện thoại cô vẫn cảm thấy thân thể thật lạnh thật lạnh, loại trống rỗng và vô lực thổi quét lớn não cô.
Anh ấy sẽ không trở về, mà cô phát hiện dường như mình không cách nào thay đổi suy nghĩ của anh.
“Tiểu công chúa, em đừng khóc, anh vĩnh viễn là anh trai của em, trái tim của anh cũng vĩnh viễn ở lại bên cạnh em.”
“Em không muốn! Anh, em không cần! Anh về dẫn cả em đi chung được không? Em rất nhớ anh…”
Giọng cô run rẩy, từng luồng từng luồng bị thương mãnh liệt nảy lên trong lòng khiến cô không biết phải làm thế nào mới có thể dừng lại được.
Đầu bên kia điện thoại vẫn luôn yên lặng, cuối cùng bị ngắt máy.
Ôn Điềm ôm kín mặt, khóc không thành tiếng.
Sau khi ăn Diệc Tự ngắt máy lại đi tới bên cạnh cửa sắt cũ nát, Khanh Cam Văn ở bên kia chờ anh.
Khanh Cam Văn duỗi tay nhận lấy di động Ôn Diệc Tư đưa tới, nhìn khóe mắt đã đỏ bừng của đối phương, môi anh giật giật nhưng cuối cùng lại không thể nói nên lời.
“Hay là hai người vào trong nói chuyện đi? Trên núi, bên ngoài gió lớn.”
Thấy Ôn Diệc Tư đã lâu không quay về, lão viện trưởng cũng bước ra khỏi phòng muốn gọi cả hai người vào trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận