Chương 250

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 250

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngày mai anh sẽ đi nói chuyện với bọn họ. Em có thể ở lại đây, không cần vội.”
“Vâng.”
Cuối cùng anh không nói thêm gì, chỉ gật đầu.
Ngày hôm sau, Khanh Cam Văn tới Ôn gia.
Cha Ôn mẹ Ôn đều có nhà. Khi Khanh Cam Văn gặp bọn họ, quanh mắt hai người đều có vết thâm nhàn nhạt, hiển nhiên nguyên đêm qua bọn họ đều không ngủ.
Sau khi anh bước vào, cha Ôn đặt tay lên mu bàn tay Khanh Cam Văn: “Hiện tại Diệc Tư thế nào?”
“Em ấy không sao, cháu sẽ giữ liên lạc với em ấy.”
Khanh Cam Văn lại hỏi: “Ôn Điềm có nhà không ạ?”
Khi nghe hỏi tới con gái, vẻ mặt của người nhà này có hơi cứng đờ, cuối cùng vẫn là mẹ Ôn mở miệng trước.
“Tối hôm qua cô tìm được con bé ở gần trường học. Con bé ngồi ở chỗ đó khóc mãi, hiện tại còn đang ở trong phòng.”
“Cháu có thể lên tâm sự với em ấy không?”
Không ai phản đối. Mẹ Ôn chuẩn bị dẫn Khanh Cam Văn lên lầu.
– Nhưng mới đi không bao lâu mẹ Ôn đã đột nhiên xoay người lại, chủ động nắm lấy tay Khanh Cam Văn, đỏ mắt nhìn anh.
“Cháu, cháu có thể khuyên nhủ con bé giúp cô không? Cứ nói mẹ đồng ý rồi, thật sự, nếu con bé không tin, cháu cứ kêu gì qua nói chuyện với nó. Tới tận bây giờ con bé vẫn không chịu nói lời nào với dì, dì…”
Mẹ Ôn ôm ngực khóc dữ dội: “Dáng vẻ con bé tối hôm qua thật sự quá đáng thương, trái tim dì đều bị tiếng khóc của nó bóp nát, dì thật sự không muốn nhìn nó phải khó chịu như vậy…”
Khanh Cam Văn trầm mặc thật lâu, cuối cùng mở miệng: “Dì, dì quá cưng chiều con bé.”
Mẹ Ôn nhìn Khanh Cam Văn, trong mắt tràn đầy khó hiểu và hoang mang.
“Dì cưng chiều con bé như vậy, ngày sau con bé biết phải làm sao để đối mặt với mấy lời đồn thổi bên ngoài? Con bé yêu đương với chính anh trai ruột của mình, cho dù không bị người nhục mạ cũng sẽ thành đề tài cho mọi người lúc trà dư tửu hậu.”
“Tối qua dì đã nghĩ kỹ rồi.” Mẹ Ôn nghẹn ngào, cố nén nước mắt lại, hơi ngừng một chút rồi nói nhanh:
“Không phải thầy Khanh vẫn luôn không chịu cho Ôn Diệc Tư dời hộ khẩu về đây ư? Từ giờ trở đi, chú và dì sẽ coi như chuyện nhận thân chưa từng xảy ra, về sau nên sống thế nào cứ tiếp tục sống như vậy. Hai đứa nó không có cùng hộ khẩu, trưởng thành cũng có thể kết hôn bình thường…”
Khanh Cam Văn lại nhìn cha Ôn. Ông vẫn đang nghe vợ nói chuyện. Sau khi tiếp nhận ánh mắt Khanh Cam Văn, ông nhắm mắt lại, trịnh trọng gật đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận