Chương 253

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 253

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vì sao?” Ôn Điềm cảm thấy khó hiểu: “Là thầy Khanh đã em dẫn anh trai em rời khỏi nơi đó, nên ngày sau anh em mới có thể sống như người bình thường. Không phải nên cảm ơn ông ấy ư?”
Khanh Cam Văn vẫn lắc đầu.
“Nếu không phải do cha anh, có lẽ sau đó nó đã không mắc chứng hậm hực nghiêm trọng như vậy… Diệc Tư đã nói chuyện giữa anh với A Hòa cho em chưa?”
Ôn Điềm nhớ tới chuyện anh trai đã nói cho mình khi đi tảo mộ mẹ nuôi, gật đầu: “Anh ấy có nói một chút. Lúc đó bọn em còn chưa được như bây giờ. Anh ấy nói trước kia anh với em trai anh cũng yêu nhau, sau lại rất thảm, muốn dọa em sợ.”
“Bọn anh đã tách ra rất lâu.”
Khanh Cam Văn không che giấu chút nào, tiếp tục nói: “Lúc ấy cha anh đuổi em trai anh đi, để lại anh. Qua một thời gian sau, ông ấy lại đi nhận nuôi Diệc Tư thay thế em trai anh.”
“Hết thảy mọi mặt, ông ấy đều yêu cầu Diệc Tư phải ưu tú hơn AHòa.”
Dường như nói tới chuyện này là chạm phải một vết thương không nhỏ đối với Khanh Cam Văn, đôi mắt anh bắt đầu hơi phiếm hồng.
“Ngay từ đầu chỉ là yêu cầu nghiêm khắc, nhưng mãi tới đêm trừ tịch, khi mẹ anh trộm đưa sủi cảo cho AHòa bị tai nạn xe qua đời, cái nhà này đã hoàn toàn thay đổi.”
“Lâu lâu ông ấy lại nhắc tới chuyện Diệc Tư từng bị xâm phạm lúc nhỏ, dùng việc này để châm chọc anh với em trai anh.”
“Lần đầu tiên Diệc Tư tới bệnh viện, nó nói nó cảm thấy người nhà này đều đối xử rất tốt với nó, nhưng chỉ nghĩ tới buổi sáng ngày mai còn phải tiếp tục mở mắt ra, nó lại cảm thấy thật mệt mỏi, thật tuyệt vọng.”
Khanh Cam Văn hòa hoãn một hồi, ngậm nước mắt nói tiếp: “Cha anh đã mang tới áp lực quá lớn cho nó, nhưng khi anh đi tìm cha nói tới chuyện này… Vậy mà ông ấy lại nói ông ấy lười, không muốn quan tâm.”
“Thật ra, thân nhân là người duy nhất trên thế giới này sau khi cầm dao đâm em rồi vẫn có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục thân mật với nhau.”
“Nói thật ra, tới bây giờ anh vẫn chưa thể giải quyết chuyện nhà anh được. Anh học chuyên ngành này có một phần lớn nguyên nhân là vì trị cho chính bản thân mình.”
“Anh Cam Văn…”
Giọng nói nho nhỏ của thiếu nữ truyền vào trong tai anh. Khanh Cam Văn vừa nhấc đầu đã thấy có một chiếc khăn giấy vừa được nhét vào trong tay mình: “Anh đừng khóc nha.”
LÔn Điềm hít hít mũi hai cái: “Anh em còn cần anh giúp đỡ đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận