Chương 260

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 260

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bọn họ xếp hàng lấy số ở khoa hô hấp. Khi đi tới phòng khám trên lầu, Ôn Điềm hỏi: “Có phải anh Cam Văn cũng đi làm ở đây không?”
“Không, anh ấy làm ở bệnh viện nhân dân, đây là bệnh viện trung tâm.”
“A…”
Ôn Điềm đợi hai đợt thang máy, phát hiện bên trong hoặc là rất chật chội, hoặc là có người đang đẩy xe lăn, không tiện lắm.
Cuối cùng Ôn Diệc Tư chỉ vào cầu thang thoát hiểm: “Chúng ta đi thang bộ đi.”
“Ừm.” Cô cũng đi theo anh.
Đi được một hồi, đột nhiên cô như nhớ ra chuyện gì đó, vòng qua một bà cụ đi phía trước cô để tới bên cạnh Ôn Diệc Tư.
“Đây không phải bệnh viện chúng ta đưa nữ sinh kia tới phá thai lần trước chứ?”
“Chính là nơi này.”
Ôn Điềm như có thể tìm được đề tài, cuối cùng cũng bắt đầu nói chuyện với anh.
“Em còn nhớ rõ đây là nơi em ôm anh khóc lần đầu tiên!”
Vẻ mặt thiếu nữ trở nên sinh động.
“Lúc ấy mặt anh vẫn luôn lạnh như tiền, cũng chẳng thích để ý tới em.”
“Có lần em ngồi trên xe thử nói chuyện với anh, anh còn không thèm nhìn em, còn quay đầu nhìn hàng rào chắn ở phía ngoài cửa sổ, chọc em tức muốn chết.”
“Em cảm thấy em còn đẹp hơn hàng rào chắn bằng cây xanh phía ngoài kia.”
Ôn Điềm tự mình lẩm bẩm một hồi, bởi vì phải leo cầu thang nên giọng cô mang theo chút thở dốc nhè nhẹ.
On Diệc Tự quay đầu nhìn cô trên đầu có mấy sợi tóc con lẻ tẻ dưng lên Dưới ánh mặt trời chung nh
mấy sợi tóc con lẻ tẻ dựng lên. Dưới ánh mặt trời, chúng như lóe sáng, khiến anh không nhịn được duỗi tay đặt trên đầu cô xoa xoa.
oa xoa.
“Ôn Phiêu Lượng, hiện tại em lại càng xinh đẹp.”
Ôn Điềm hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn anh: “Cái gì?”
“Lại trưởng thành hơn một chút.” Anh thả tay ra, tiếp tục đi lên lầu: “Trở nên cao hơn, vẻ múp míp trẻ con trên mặt cũng giảm đi nhiều, hệt như đã gầy đi.”
Cô có hơi bất mãn với đánh giá này, bắt đầu tìm thiếu sót trong câu nói của anh.
“Ý anh là trước kia em rất béo?”
“Không béo, nhưng thoạt nhìn hiện tại lại càng gầy hơn.”
“Em không gầy.” Ôn Điềm đi tới trước mặt anh, nhìn chằm chằm vào anh.
Anh không nói gì, Ôn Điềm lại túm lấy tay anh trực tiếp đè lên ngực mình: “Còn lớn hơn trước rất nhiều đúng không…”
Vẻ mặt cô khá ngưng trọng, hiển nhiên là rất để ý chuyện này. Nhưng Ôn Diệc Tư lại rụt tay về.
“Cho nên mới nói em đã trưởng thành.”
“Khi anh sở chỗ này của em có thể đừng dùng giọng điệu bô lão kia để nói chuyện được không?”
Ôn Điềm lại lẩm bẩm. Cô cảm thấy anh trai mình càng ngày càng giống người xuất gia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận