Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trông con sói trắng nhỏ quá đỗi dễ thương.
Vân Khải buông lỏng cằm, nhéo lỗ tai của cậu: “Không được.”
Trong toàn bộ vùng đất thú nhân không ai có thể tùy hứng bằng Bạch Lang Vương, hắn tùy hứng đến mức chỉ cần thấy không thích thì sẵn sàng tàn sát hết toàn bộ người của bộ lạc khác.
Đôi tai lông xù của con sói trắng nhỏ run rẩy, dời tầm mắt sang một bên, giọng nói vừa nhỏ vừa yếu ớt: “Phụ thân, người… người cúi đầu…”
Nghe được câu này, Bạch Lang Vương cao quý không khỏi sững sờ, vì trên đời này chưa từng có thú nhân nào dám nói điều đó với hắn.
Kêu hắn cúi đầu? Vân Khải cụp mắt nhìn con sói trắng nhỏ đáng yêu đến mức khiến người ta muốn nuốt chửng, khẽ cười một tiếng sau đó vẫn cúi đầu xuống.
“Phụ thân cúi đầu xuống, Lạc Lạc, con muốn nói với người…”
Chưa kịp dứt lời, một chiếc lưỡi nhỏ mềm mại đã đưa ra liếm lên miệng của hắn. Rõ ràng chỉ là hành động liếm láp rất bình thường nhưng lại làm cho thứ dưới háng Bạch Lang Vương cao quý sưng phồng lên, suýt chút nữa hắn đã kêu ra tiếng.
Dục vọng của hắn đã thực sự bị gợi lên sau những cái liếm láp nhẹ nhàng, sự tức giận và sát khí cũng đã bị dập tắt.
Vân Khải cười nhẹ.
“Ha hả……”
Trở thành tiếng cười to sung sướng.
“Hahaha……”
Sau khi cười, Vân Khải bế con sói trắng nhỏ rời đi mà không ngoái đầu nhìn lại. Vân Viêm nhìn bóng lưng hắn rời đi cùng với Vân Lạc, hai tay gã nắm chặt.
Gã không thiếu can đảm để chiến đấu với phụ thân, cũng có sức mạnh để thách thức hắn. Nhưng sau khi chém giết qua đi thì sao? Vân Lạc phải làm sao? Tuy Vân Lạc chưa từng nói ra, nhưng gã có thể cảm nhận được cũng có thể nhìn ra được rằng cậu dựa dẫm vào phụ thân nhiều hơn là sợ hãi, hơn nữa phụ thân cũng dành rất nhiều yêu thương cho cậu.
Trong trường hợp này gã chẳng thể hành động gì được, nếu không sẽ đẩy Vân Lạc vào tình huống khó xử. Vân Lạc ngây thơ trong sáng như vậy, nhất định không được làm những chuyện khiến cậu khó xử!! Nghĩ vậy, Vân Viêm từ từ thả lỏng hai tay đang siết chặt của mình ra.
………………
Ánh trăng mờ ảo lấp ló sau những đám mây.
Một cung điện tọa lạc ở phía đông của bộ tộc sói, đây là nơi ở của Bạch Lang Vương Vân Khải và những người vợ của hắn. Vào mùa sinh sản, Bạch Lang Vương sẽ hóa thân thành hình thú trong cung điện, thỏa sức dùng dương vật dưới háng của mình nện vào hoa huyệt của những người vợ, rồi bắn tinh dịch vào trong hoa huyệt của các nàng, để các nàng thụ thai và sinh ra những đứa con mang dòng máu thuần chủng.
Nhưng tối nay người nằm trên chiếc giường lớn trong cung điện của Bạch Lang Vương không phải là vợ của hắn, cũng không phải là người tình của hắn, mà là con trai út của hắn – một con sói trắng nhỏ bé sinh ra đã có hai cái huyệt.
Trên một chiếc giường lớn đủ cho ít nhất hai mươi người, nay chỉ có hai con sói trắng.
Một con có thân hình khổng lồ, bộ lông màu trắng bạc óng ả, khí thế làm cho người kinh sợ, đây là một con sói trắng trưởng thành và cũng là Bạch Lang Vương.
Một con có thân hình nhỏ bé với bộ lông mềm mại, mặc dù có màu lông giống sói trắng trưởng thành nhưng không hề có khí chất của một sói trắng chút nào, ngược lại nhỏ nhắn và ngoan ngoãn giống hệt một con mèo, cậu là đứa con trai nhỏ nhất của Bạch Lang Vương.
Bạch Lang Vương tao nhã và uy nghiêm đang cúi đầu, dùng lưỡi liếm đứa con trai nhỏ đang nằm ngửa của mình, nơi hắn liếm không đâu khác chính là hoa huyệt đỏ tươi dưới bụng đứa con trai nhỏ.
Thân hình nhỏ bé của sói trắng nhỏ run rẩy liên tục, miệng không ngừng kêu lên “Ngao Ngao…”
Một lúc sau, con sói trắng nhỏ kêu lên một tiếng “Grừm….” rồi lên đỉnh. Bốn chân của con sói trắng nhỏ run lên, hoa huyệt đỏ bừng ồ ạt phun nước vào trong miệng Bạch Lang Vương.
Bạch Sói Vương nuốt hết, liếm sạch nước rỉ ra từ trong hoa huyệt của con sói trắng. Sau khi liếm sạch sẽ hoa huyệt của sói trắng nhỏ, hắn nhìn hoa huyệt nhỏ ướt đẫm đang mấp máy rồi duỗi chân phải của mình lật thân thể của sói trắng nhỏ lại.
“Lạc Lạc, dậy đi, ta muốn địt con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận