Chương 1032

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1032

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Cung Dạ đi trong hành lang của Quốc Tân quán Tây Lăng từng bước một, sự tức giận của anh quanh quẩn trên tường hai bên, anh vừa đi vừa gọi: “Thịnh Hi, tôi cần cậu giúp đỡ…”
Ở trong xe Đường Hạo không khỏi hỏi: “Nam Cung, tiếp theo chúng ta đi làm gì?”
Đôi mắt Nam Cung Dạ lạnh như dao, vẫn toát ra sát khí: “Tôi muốn bay đến đảo Tư Không ngay lập tức.”
Đúng lúc này, điện thoại di động của Nam Cung Dạ vang lên, tên của Nam Cung Tuấn đập trên màn hình, Nam Cung Dạ khẽ cau mày nhưng vẫn nghe máy.
Giọng nói của Nam Cung Tuấn rất bình tĩnh, như thể ông chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu: Dạ, quyết định tấn công đảo Tư Không?”
Nam Cung Dạ khẽ rũ mắt xuống, giọng điệu lạnh như băng: “Đây là việc riêng của tôi, không liên quan gì đến ông. Nếu như ông đến thuyết phục tôi, tôi chỉ muốn nói một câu đáp lại, ông không đủ tư cách.”
Nam Cung Tuấn không còn mạnh mẽ độc đoán như xưa, cũng không còn coi mình là ba hay vua nữa mà khẽ thở dài, như một ông già bất lực: “Dạ, bốn năm trước ta đã suy nghĩ rõ hết mọi chuyện rồi, ta không giận khi con không nhận ta là ba, nhưng ta muốn nhận đứa con trai là con lần nữa. Đối với con và Nhược Băng, ta có tội,bây giờ ta muốn sửa đổi.”
Nam Cung Dạ lạnh lùng im lặng, anh không thể đoán được Nam Cung Tuấn sẽ làm gì, bởi vì ba con họ luôn bị ngăn cách bởi những bí mật, thậm chí bị chia cắt bởi giết chóc.
Nam Cung Tuấn như đang nhìn lên trời thở dài, hơi thở của biển cả ẩm ướt truyền vào trong micro cùng giọng nói của ông: “Dạ, Hinh Nhã là con gái Nam Cung gia, Tư Không Dao động con bé tức là coi thường Nam Cung gia ta. Ta hoàn toản hủng hộ con đi đón mẹ con họ đi, nhưng ta cũng biết bây giờ ta yếu nhiều bệnh, không sống được mấy năm nữa, cũng không còn sức lực. Nhưng ta có thể cung cấp cho con một phần bản vẽ bí mật của đảo Tư Không.”
Nam Cung Dạ cau mày: “Bản vẽ gì?”
Nam Cung Tuấn thấp giọng cười: “Bốn năm trước ta đã nói với con năm đó ta thoái ẩn là vì giao thủ với Tư Không Ngạo mà bị thương. Nhưng ta chưa nói với con tại sao hai lớn gia tộc mấy trăm năm qua cố gắng kiềm chế, không xung đột chính diện, mà ta và Tư Không Ngạo tự mình ra tay, thậm chí còn lưỡng bại câu thương?”
“Đó là bởi vì ta có được một bảo bối khổng lồ. Là bảo đối đủ để đe dọa Tư Không gia.”

Nam Cung Dạ đột nhiên mở mắt ra: “Là bản vẽ mà ông đề cập.”
Nam Cung Tuấn lại cười: “Đúng vậy, bản vẽ này là địa hình chi tiết của đảo Tư Không, cũng như bản đồ phòng thủ. Mặc dù đảo Tư Không sau khi mất bản vẽ này đã điều chỉnh phòng thủ, nhưng vì địa hình đặc biệt của đảo, cho dù có sử phòng thủ như nào cũng có chỗ sót sai sót, vì vậy… ”
Nam Cung Dạ: “Vì vậy, nếu tôi nghiên cứu tốt bản đồ địa hình này, tôi nhất định sẽ tìm ra kẽ hở xâm chiếm thành công đảo Tư Không.”
Nam Cung Tuấn mỉm cười hài lòng: “Không sai.”
Nam Cung Dạ rõ ràng là không tin Nam Cung Tuấn: “Tại sao tôi phải tin tưởng ông? Làm sao tôi biết rằng những bức vẽ mà ông đưa cho tôi sẽ không giết chết tôi?”
Nam Cung Tuấn thở dài thê lương: “Dạ, hiện tại anh là con trai duy nhất của ta, là người thừa kế duy nhất của Nam Cung gia. Nếu ta còn định hại anh, chẳng lẽ ta muốn tiêu diệt hương hỏa của Nam Cung gia ta sao? Hơn nữa bốn năm trước ta có cơ hội giết anh? Tại sao phải đợi đến bây giờ?”
Nam Cung Dạ tin nếu Nam Cung Tuấn vẫn muốn làm hại anh, ông ta năm đó đã không truyền chức gia chủ của Nam Cung gia cho anh: “Vậy thì làm sao tôi có thể tin ông sẽ không làm hại Nhược Băng và con gái tôi?”
Nam Cung Tuấn hận Lãnh Nhược Băng đến tận xương tủy, khi đó ông ta muốn đẩy cô vào chỗ chết. Mà ông ta cũng không phải người niệm tình thân, sao có thể bảo vệ đứa cháu gái Hinh Nhã này được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận