Chương 1033

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1033

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Cung Tuấn vẫn thở dài: “Có lẽ ta đã làm quá nhiều điều sai trái sẽ không được người khác tin tưởng, cho dù đó là con ruột của ta.” Giọng thê lương mỏng như cánh ve sầu: “Dạ, bốn năm trước ta đã nói với con, ta đã hối hận rồi, ta đều có tội với mẹ con, mẹ và ba của Nhược Băng. Ta cầm tù bản thân như vậy là để có cơ hội chuộc tội. Hiện tại ta chuộc tội, ta muốn con bình an đưa hai mẹ con Nhược Băng về. Hinh Nhã là cháu của ta, chảy dòng máu của Nam Cung gia, cô bé cũng có tình thân với ta.”
“Đợi hai mẹ con nhà bọn họ trở về, nhìn thấy gia đình ba người của con đoàn tụ, ta cũng có thể nhắm mắt xuôi tay xin lỗi mẹ con và ba mẹ của Nhược Băng.”
Giọng của Nam Cung Tuấn thê lương, hoang vắng nhưng cũng chân thành, một ông già yếu đuối cuối đời, trong hành trình cuối cùng của cuộc đời ông đã cố gắng hết sức để sám hối.
Nam Cung Dạ nhẹ nhàng nhắm mắt lại: “Được rồi, tôi sẽ cử người đi lấy bản thiết kế.” Anh tin Nam Cung Tuấn nhưng dù sao tình ba con cũng đã rạn nứt, anh không thể quên được quá khứ đau thương.
Mục Thịnh Hi đích thân bay đến đảo Nam Cung để lấy bản thiết kế, sau khi nghiên cứu một chút, đích thân dẫn quân lên đường. Mặc dù Nam Cung Dạ đã thuyết phục nhiều lần rằng không tiện tham gia trực tiếp vì nghĩa vụ công, nhưng cậu ta vẫn nhất quyết làm như vậy, đó cũng là biểu hiện của sự ăn năn với Lãnh Nhược Băng.

Trên máy bay đến đảo Tư Không, Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã hoàn toàn không bị bạo hành, được ăn cơm đúng giờ, không ai quấy rầy. Chỉ là cửa luôn bị vệ sĩ cầm súng canh giữ, bọn họ không có tự do.
Hinh Nhã đột nhiên trưởng thành lên rất nhiều, chớp chớp đôi mắt to thông sminh: “Mẹ, đảo Tư Không có đáng sợ không?”
Lãnh Nhược Băng đau khổ nhìn con gái: “Mẹ chưa từng tới nên không biết, Hinh Nhã có sợ không?” Lãnh Nhược Băng chưa từng lừa gạt Hinh Nhã, cho dù dỗ đứa bẻ vui vẻ cô cũng không nói dối, chỉ nói tình huống thực tế cho con gái.
Hinh Nhã lắc đầu: “Con không sợ, có mẹ ở đây, Hinh Nhã không sợ.”
Lãnh Nhược Băng ôm Hinh Nhã chặt hơn: “Hinh Nhã rất ngoan, đừng lo lắng, ba nhất định sẽ đến giải cứu chúng ta.”
“Vâng ạ.” Hinh Nhã bình tĩnh, trông cô bé không giống một đứa trẻ ba tuổi chút nào, vẻ điềm đạm duyên dáng có phần giống với Lãnh Nhược Băng: “Mẹ ơi, ông già xấu xa ngoài cửa có thực sự là ba của ba Tư Không?”
“Ừm.” Lãnh Nhược Băng gật đầu.
Hinh Nhã khó hiểu: “Nhưng nhìn ông ấy không yêu ba Tư Không chút nào, ông ấy thực sự là một kẻ xấu.”
Lãnh Nhược Băng cau mày buồn bã, cô nghĩ đến Tư Không Ngự, trong lòng cô cảm thấy xót xa vô hạn. Năm bốn tuổi anh tận mắt chứng kiến sự thật đẫm máu, mất đi người mẹ yêu thương nhất, lớn lên một mình trong máu lửa và tranh đấu, không ai yêu thương, khắp nơi đầy toan tính. Anh yêu cô cho, cô tất cả, nhưng cô không thể cho anh hạnh phúc, giờ cô buộc anh phải đối mặt với cả gia đình vì cô, vì cô biết rằng anh sẽ không bao giờ để mẹ con họ.
Lãnh Nhược Băng rưng rưng nước mắt, Tư Không Ngự, cô thà rằng anh nhẫn tâm, không quan tâm đến mẹ con họ.
Đảo Tư Không ở phía Bắc Tây Lăng, máy bay càng lúc càng bay sâu xuống biển, nhìn xuống chỉ thấy biển cả vô biên, do khí hậu nên càng đi xa về phía Bắc thì càng nhiều sóng, sương mù, đảo Tư Không ẩn mình dưới làn khói sóng.
Đến trưa sương mù dần tan, máy bay cuối cùng cũng lên đến bầu trời đảo Tư Không, mặt trời xuyên qua những đám mây sương mù, phủ lên toàn bộ hòn đảo một màu vàng rực rỡ.
Lãnh Nhược Băng nhìn xuống qua cửa sổ thì thấy cây cối trên đảo cao lớn, tươi tốt xanh biếc, âm u khó dò được, những tòa nhà cổ kính bí ẩn ẩn hiện giữa những tán cây, trước khi hạ cánh bọn họ nghe thấy một tiếng chuông xa không ngớt. Đó là tiếng chuông của Tư Không giáo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận