Chương 1042

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1042

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tư Không Ngự cười nhẹ: “Tôi hiện tại không có khả năng mang em đi, các trưởng lão trên đảo Tư Không rất sĩ diện, sẽ không để tôi dễ dàng bắt người đi. Nếu như tôi cưỡng ép mang hai người đi sẽ chấp nhận toàn bộ sự phản đối của gia tộc. Nam Cung Dạ có thể tới tấn công bất cứ lúc nào, nếu chúng tôi nội bộ tranh đấu trước sẽ chết không thể nghi ngờ.”
“Tôi đến đây, vai trò lớn nhất là giữ an toàn cho mẹ con hai người.”
Lãnh Nhược Băng vội vàng nắm lấy cánh tay của Tư Không Ngự: “Tôi không muốn như vậy, Tư Không Ngự, tôi hy vọng tôi có thể làm một cái gì đó cho anh.”
Tư Không Ngự luôn tỏ ra rất thờ ơ, như thể anh không quan tâm đến trận chiến khốc liệt sắp tới: “Em biết không, Nhược Băng, thật ra mơ ước từ nhỏ đến lớn của tôi không phải làm chưởng giáo, cũng không phải khống chế toàn bộ Tư Không gia, mà là tự tay hủy diệt Tư Không gia. Tôi hận Tư Không gia, hận tận xương tủy, tôi hận ba tôi, hận ông nội, càng hận chính bản thân chảy trong mình dòng máu dơ bẩn, sinh ra cái giống dơ bẩn như vậy vậy thì chẳng bằng để tôi làm ma quỷ thật.”
Trên khuôn mặt Tư Không Ngự nở một nụ cười, nhưng nụ cười đó lại rất lãnh đạm, thậm chí có chút chua xót: “Đã bao lần tôi muốn nhìn thấy Tư Không gia hoàn toàn bị phá hủy, nhìn thấy ba và ông của tôi phải vật lộn trong đau đớn. Nhưng sau này khi gặp em rồi, thế giới tâm linh của tôi như được thanh lọc, tôi không muốn phá Tư Không gia nữa. Tôi mong cuộc sống của mình bình yên hơn một chút, cũng mong đôi bàn tay tôi bớt dính máu, có thể cho em một hạnh phúc yên ổn. Cho nên những năm này tôi đang từ từ không chế Tư Không gia, tôi muốn đưa Tư Không gia đi theo một con đường khác. Nếu không thể phá hủy thì biến nó trở thành tài sản của tôi.”
“Ba năm trước tôi không sợ bất kỳ xung đột nào với Nam Cung Dạ, thậm chí trả bằng cả Tư Không gia, tôi cũng muốn đánh bại anh ta, muốn giam cầm em bên cạnh. Nhưng hiện tại tôi muốn trở thành người tốt nhất của em, làm người anh trai. Tôi không hi vọng em có bất kỳ xung đột nào với Nam Cung Dạ, vì anh ấy là chồng của em, là ba của Hinh Nhã, hạnh phúc của em là ở bên anh ấy. Vì vậy anh sẽ đích thân bảo vệ hạnh phúc của em khỏi bị phá hủy xáo trộn.”
“Tư Không Ngự.” Lãnh Nhược Băng thở dài nhẹ nhàng dựa vào vai Tư Không Ngự.

Tư Không Ngự tiếp tục cười nói: “Mặc dù em không thích tôi, sau này cũng sẽ không sống cùng một nơi với tôi, nhưng em và Hinh Nhã đến cuối cùng vẫn là nhân tố hạnh phúc của tôi. Nhìn hai người hạnh phúc, tôi cũng sẽ hạnh phúc, cho nên tôi sẽ không tổn thương Nam Cung Dạ nữa.
“Tính toán thời gian, chắc là sáng sớm mai anh ta sẽ đến đảo Tư Không. Anh ta muốn trả thù điên cuồng ra sao, không thể biết trước được. Đảo Tư Không muốn bắt hai người làm con tin áp chế Nam Cung Dạ thế nào , cũng không thể biết được. Nhưng dù như thế nào, tôi nhất định sẽ giúp đỡ một nhà ba người bọn em đoàn tụ, cho dù là phá hủy toàn bộ đảo Tư Không.” Dù là cuối cùng phải kết thúc sinh mệnh tuổi trẻ.
Nước mắt Lãnh Nhược Băng càng ngày càng nhiều, cô nắm chặt ống tay áo Tư Không Ngự: “Không đâu, tôi sẽ không để anh ấy làm vậy, mặc dù tôi không thích anh, tương lai cũng sẽ không sống cùng một nơi với anh. Nhưng anh bình an hạnh phúc thì tôi mới có thể hạnh phúc, nếu anh có chuyện, cả đời này tôi cũng không yên tâm. Cho nên tôi muốn anh trở về làm chưởng giáo, điều hành thật tốt toàn bộ Tư Không gia. Tôi muốn nhìn anh thật huy hoàng, thấy anh cùng Tây Lăng Vi sinh con nối dõi, hạnh phúc đến già.”
Tư Không Ngự vẫn cười: “Được, tôi sẽ cố gắng hạnh phúc.”. Trước khi nhúng tay vào đảo Tư Không, anh đã nghĩ thông suốt hết tất cả, anh muốn tự tay trao cho cô hạnh phúc, anh cũng muốn trân trọng hạnh phúc mà Tây Lăng Vi cho anh. Tiếc rằng thế sự luôn thay đổi, anh phải chuẩn bị tốt mọi thứ cho Lãnh Nhược Băng, cho dù là toàn bộ Tư Không gia hay là cả mạng sống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận