Chương 1048

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1048

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tư Không Ngự cau mày gào lên với Tư Không Huyền: “Ông nội, mau mang đứa nhỏ tới đây.”
Tư Không Huyền nhìn Tư Không Ngự với vẻ khó khăn: “Ngự, không phải ta ra lệnh bắt cóc đứa nhỏ.” Đúng vậy, quả thực không phải ông ta ra lệnh. Ông ta cho rằng giam Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã ở hậu điện là vô cùng ổn thỏa, không nghĩ đến Tư Không Ngạo lại đột nhiên cướp đứa bé đi, ông cũng không hiểu Tư Không Ngạo rốt cuộc muốn làm gì. Vừa rồi ông thừa nhận là mình cướp đứa nhỏ, chẳng qua là mượn cơ hội này buộc Nam Cung Ngự phải phục tùng, ông không ngờ rằng Nam Cung Dạ lại mạnh mẽ như vậy, một chút ý định rút lui cũng không có.
“Ông nói gì?” Tư Không Ngự tròn mắt kinh ngạc, không phải là Tư Không Huyền ra lệnh mà chính là Tư Không Ngạo tự ý hành động, ông ta rốt cuộc muốn làm gì?
Tư Không Ngự xoay người sải bước ra khỏi lớn điện, anh phải đích thân tới địa lao kiểm tra, đi được vài bước liền nhớ tới một chuyện: “Thương Lang, khống chế lớn trưởng lão.”
“Vâng.” Thương Lang đã chuẩn bị sẵn sàng, mang theo vệ sĩ chĩa súng về phía lớn trưởng lão Tư Không Huyền, rồi nhanh chóng nhốt ông ta lại.
Tư Không Ngự vội vàng bước ra khỏi lớn điện, Lãnh Nhược Băng hiểu ý anh nên cũng nhanh chóng đi theo sau. Nam Cung Dạ, Đường Hạo, Dụ Bách Hàn, Quản Vũ, Arthur và Lâm Mạn Như cũng đi theo phía sau.
Một đoàn người chạy thật nhanh, tìm được cửa vào của lối đi ngầm, tất cả tiến vào trong lòng đất, càng đi càng sâu, càng đi càng tối. Trong lối đi ngầm dài và hẹp, hai bên đều có đuốc để chiếu sáng. Đường ngầm này có nhiều cơ quan và cửa ngầm, vừa rồi Lãnh Như Băng cùng Arthur đuổi theo đến đây, vì chưa quen thuộc đường đi nên nhiều lần gặp khó khăn, không thể làm gì khác nên phải chạy đến lớn điện của trưởng lão nhờ giúp đỡ.

Sau khi đi qua một lối đi hẹp, không gian đột ngột mở ra, tổng cộng có năm sáu ngã rẽ, những người không biết sẽ không thể phân biệt được lối nào dẫn đến địa lao. nếu như không có Tư Không Ngự, e rằng đoàn người phải đi rất nhiều đường quanh co.
Càng đi sâu vào trong địa lao, tất cả mọi người đều không khỏi thở dài, người thiết kế ra địa lao này thật sự là một người có trí tuệ cao. Địa lao này có thể so sánh với mê cung tổ kiến, nếu người nào không biết, đi tới chỗ này thì cho dù không chết vì cơ quan ngầm, sợ rằng cũng sẽ bị mắc kẹt ở đây cho đến chết.
Khó trách lúc đầu, Tư Không Huyền nhốt Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã vào địa lao. Nhốt ở đây, nếu Tư Không Huyền không muốn thả người, thì dù Nam Cung Dạ có sức mạnh lên trời cũng không cứu được người.
Càng vào sâu trong địa lao, càng trở nên âm u lạnh lẽo, ẩm ướt, ngột ngạt, bầu không khí đè nén khiến người ta cảm thấy khó thở. Lãnh Nhược Băng sải bước theo Tư Không Ngự đi về phía trước, trái tim dần chìm vào đáy biển sâu, con gái của cô đang chịu khổ trong nhà lao này. Đều do cô không tốt, cô không xứng làm mẹ, không thể bảo vệ cho con gái của mình!
Nam Cung Dạ vẫn luôn nắm chặt tay Lãnh Nhược Băng, anh có thể cảm nhận được tâm trạng của cô, mặc dù lòng anh cũng đau như cắt nhưng vẫn cố gắng không bộc lộ cảm xúc ra ngoài, vừa đi anh vừa an ủi Lãnh Nhược Băng: “Đừng sợ, Hinh Nhã sẽ không sao đâu, bốn năm trước đã trải qua bao nhiêu khó khăn, con bé cũng đã mạnh mẽ để đến thế giới này, bây giờ nhất định cũng sẽ không có chuyện gì.”
“Ừm.” Lãnh Như Băng gật đầu kiên định: “Đúng vậy, con bé sẽ không sao đâu.”
Cuối cùng cũng đi tới cuối lối đi, không gian đột nhiên mở rộng, trước mặt là một cánh cửa lớn bằng đá màu ngọc bích sẫm, trên cánh cửa chạm khắc những hoa văn cổ kính đặc trưng của giáo phái Tư Không, trước của có hai hàng vệ sĩ cao lớn cường tráng đứng thẳng. Nhìn thấy Tư Không Ngự, bọn vệ sĩ nhanh chóng khom người cúi chào: “Chưởng giáo.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận