Chương 1055

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1055

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đang lúc ông ta do dự, đột nhiên truyền đến tiếng máy bay ném bom, sau đó mặt đất rung chuyển khiến người rung rinh trở tay không kịp. Sau cơn rung chuyển, mọi người ngẩng đầu nhìn về hướng bầu trời thì phát hiện một chiếc máy bay trực thăng đã đáp xuống nóc của đàn thờ. Trên đỉnh đàn thờ có một người đàn ông lực lưỡng, trong tay ôm một đứa bé gái. Bé gái đó chính là Hinh Nhã, còn người đàn ông là Mục Thịnh Hi.
Bùm, bùm, bùm!
Mấy tiếng nổ liên tiếp, từ đỉnh đàn thờ rơi xuống vài thi thể, đập trên mặt đất khiến khói bụi bay lên cuồn cuộn, tất cả đều là vệ sĩ vừa rồi khống chế Hinh Nhã. Không hổ danh là thiếu tướng cánh trái của Long Thành, ra tay nham hiểm, ổn định, chuẩn xác và hung ác.
Thay đổi đột ngột làm cho Tư Không Huyền chết đứng người, hoảng sợ nhìn Mục Thịnh Hi và Hinh Nhã trên đỉnh đàn thờ, thân hình gầy đét run rẩy như lá rụng dưới gió thu.
Nam Cung Dạ nhìn qua mái nhà và vui mừng cười, Mục Thịnh Hi là người anh em đáng tự hào của anh.
Lãnh Nhược Băng kích động rơi rất nhiều nước mắt, rúc vào trong ngực Nam Cung Dạ khóc lớn, dùng cách này để giải tỏa nỗi u uất đang đè nén trong lòng. Nam Cung Dạ cười và vỗ lưng cô: “Được rồi, không sao đâu.”
Tư Không Ngự càng như trút được gánh nặng, mạnh mẽ thở dài một hơi: “Nam Cung Dạ, các người đi đi. Tiếp theo là chuyện nội bộ của Tư Không gia, chúng tôi sẽ tự giải quyết.”
Đúng vậy, cho dù anh cùng với Tư Không Huyền chém giết như thế nào thì đây cũng là tranh đấu trong nội bộ gia tộc, không cho phép người ngoài nhúng tay vào.
Làm chủ một gia tộc, Nam Cung Dạ đương nhiên hiểu, cho nên anh gật đầu một cái: “Được, tôi hy vọng ở Long Thành nghe được tin anh nắm được toàn bộ Tư Không gia trong tay.”
Lãnh Như Băng nhìn Tư Không Ngự thật sâu: “Bảo trọng.”

Tư Không Ngự giấu nỗi cay đắng trong ánh mắt thật sâu, dùng sức nắm lấy tay Lãnh Nhược Băng: “Đừng quên lời hứa của em.” Cô đã hứa sẽ xem thần điện Tây Lăng như nhà mẹ đẻ, hàng năm đều dẫn theo Hinh Nhã trở về thăm người thân.
“Ừm.” Lãnh Nhược Băng nặng nề gật đầu, ngẩng đầu nhìn Mục Thịnh Hi đang ôm Hinh Nhã lên trực thăng, gào thét lên trời cao: “Hinh Nhã sẽ mãi mãi là con của anh.”
Tư Không Ngự vui vẻ cười: “Đi đi.”
Không tiếp tục trì hoãn nữa, Nam Cung Dạ dắt Lãnh Nhược Băng sải bước rời đi, Dụ Bách Hàn và Quản Vũ cũng theo sát.
Lúc này Đường Hạo đã kéo Lâm Mạn Như vào trong góc, nhìn cô trìu mến: “Tiểu Như, em đi theo tôi nhé?”
Lâm Mạn Như cười lắc đầu: “Không! Đường Hạo, tôi đã phản bội thần điện một lần, đã quyết tâm sẽ không phản bội lần thứ hai. Lần trước, tôi phạm sai lầm rất lớn, chưởng giáo không giết tôi, tôi rất biết ơn. Cho nên sẽ không phạm sai lầm lần thứ hai.”
Đường Hạo vô cùng bất lực: “Tiểu Như, em muốn tôi phải làm sao bây giờ?” Đúng vậy, anh phải làm sao bây giờ? Anh không thể nào thích những người phụ nữ khác, chẳng lẽ phải chịu cô độc cả đời sao?
Lâm Mạn Như vẫn cười, ánh mắt mạnh mẽ cong lên để cho người ta không nhìn thấy vẻ đau xót trong đáy mắt của cô: “Tôi nói rồi, anh hãy tìm một cô gái tốt mà sống cùng, tôi sẽ ở thần điện nhớ về anh.”
Nói xong, Lâm Mạn Như liền quay người định quay trở lại bên cạnh Tư Không Ngự, Đường Hạo nắm chặt cổ tay cô không buông: “Tiểu Như, đi theo tôi có được không?”
Lâm Mạn Như không ngoảnh đầu lại, nhìn lên bầu trời, cố ngăn không để nước mắt rơi xuống: “Chuyện này không thể nào, chủ nhân của tôi sắp gặp một trận chiến khốc liệt. Tôi phải đứng bên cạnh ngài ấy, cùng ngài ấy kề vai chiến đấu chứ không phải bỏ trốn cùng một người đàn ông.”
Cô dùng sức gạt tay Đường Hạo: “Đường Hạo, trừ phi chưởng giáo mở miệng, đồng ý thả tôi, không thì chúng ta vĩnh viễn không có khả năng. Mà để ngài ấy mở lời, chính là chuyện khó khăn nhất trên đời, đây là nguyên tắc và tôn nghiêm nên tôi không trách ngài ấy. Cho nên tôi chỉ có thể nói với anh một tiếng, vĩnh biệt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận