Chương 1058

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1058

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hinh Nhã ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nhìn Nam Cung Dạ đến mê mẩn rồi cười ngây dại: “Nam thần, người thật sự là ba của con sao?”
Nam Cung Dạ có chút giật mình sững sờ: “Ừm, thật một trăm phần trăm.” Lại cố ý làm ra dáng vẻ như suy nghĩ điều gì: “Chẳng lẽ có chỗ nào để Hinh Nhã không tin thật sao?”
Hinh Nhã thành thật gật đầu: “Dạ có một chút, giống như nằm mơ giữa ban ngày.” Nam thần trở thành ba, việc này thật sự khiến cho người ta lâng lâng, trẻ con cũng ngỡ ngàng.
“Ha ha ha…” Nam Cung Dạ không khỏi cười lớn, dùng ngón tay sờ cái mũi nhỏ của Hinh Nhã: “Quả thật giống như nằm mơ giữa ban ngày.” Đúng vậy, khi biết Hinh Nhã là con gái của anh, anh cũng luôn giống như trong mơ, không thể ngừng cười, cảm giác như lúc phơi mình trong hoang mạc thì đột nhiên có một trận sương ngọt tràn trề niềm vui.
Hinh Nhã tham lam vuốt ve cằm của Nam Cung Dạ, chu chu cái miệng nhỏ: “Bây giờ người là ba của con, có phải con có thể không kiêng nể gì mà yêu cầu ba làm bất cứ chuyện gì không?”
“Ừm.” Nam Cung Dạ cưng chiều gật đầu: “Dĩ nhiên có thể, Hinh Nhã là tâm can bảo bối của ba, muốn trời ba sẽ lấy trời cho con, muốn đất ba sẽ lấy đất cho con, chỉ cần ba có đều sẽ thỏa mãn cho con.”
Vốn dĩ Lãnh Nhược Băng vẫn còn chút đau lòng, không nhịn được bĩu môi khinh bỉ, làm gì có ai cưng chiều con như Nam Cung Dạ. Cách nuông chiều này không phải sẽ chiều thành thói hư tật xấu sao.

Hinh Nhã không để ý đến sự bất mãn của Lãnh Nhược Băng, vui vẻ ôm cổ Nam Cung Dạ, mỗi từ nói ra giống như hạt đậu phun ra vậy: “Vậy bắt đầu từ hôm nay, con muốn ba tắm cho con, kể chuyện cổ tích cho con, chơi với con, dạy con học võ, con còn muốn mỗi ngày ba tự đưa con đến trường, muốn tất cả bạn học đều biết ba là ba của con, nhất là làm cho Mục Hạo Trạch đó xấu hổ, còn một điều quan trọng nhất nữa, lúc con muốn hôn ba, bất cứ lúc nào ba cũng phải đưa mặt lại gần không điều kiện.”
“Ha ha ha…” Nam Cung Dạ cười như hoa: “Được được được, ba có thể thỏa mãn tất cả cho con.”
Hinh Nhã chớp đôi mắt to: “Còn một điều cuối cùng, đặc biệt đặc biệt quan trọng.” Ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nhìn Nam Cung Dạ: “Không cho phép phản đối con với anh Khả Phàm yêu nhau.”
Phụt!
Dụ Bách Hàn đang uống nước, mất tập trung một chút liền phun ra ngoài, không tin nổi nhìn Hinh Nhã: “Không phải, Hinh Nhã sao con lại có thể vừa ý cái thằng nhóc thối Quản Khả Phàm kia, nó có chỗ nào tốt chứ?”
Hinh Nhã không chút do dự: “Đương nhiên là tốt rồi, anh Khả Phàm chỗ nào cũng tốt, so với Mục Hạo Trạch kia thì tốt gấp mười nghìn lần, tương lai con muốn gả cho anh ấy.”

Dụ Bách Hàn không nói nên lời, rất muốn ngửa mặt lên trời cười lớn, anh tin tiếng cười của anh có thể làm vỡ cả cửa kính trực thăng. Nam Cung Hinh Nhã là một đứa trẻ mới ba tuổi, ở chung với Quản Khả Phàm được nửa tháng, vậy mà đã kêu muốn yêu đương với người ta. Chẳng lẽ anh thật sự không theo kịp thời lớn, trẻ con bây giờ đều trưởng thành sớm vậy sao? Anh đang lo lắng tương lai con của anh và Thái Nhã Huyên cũng sẽ trưởng thành sớm như vậy.
Mỗi lần Hinh Nhã nhắc đến Quản Khả Phàm, Nam Cung Dạ đều có cảm giác bị thiệt thòi rất nhiều, trên đời này không có người xứng với con gái của anh, Quản Khả Phàm lại càng không được, cho nên sắc mặt của anh vô cùng khó coi. Sắc mặt của Lãnh Nhược Băng cũng rất vậy, cô cảm thấy cô giáo dục rất thất bại, thật mất mặt.
Quản Vũ ở chỗ đó như ngồi trên bàn chông, mặc dù cho tới bây giờ Nam Cung Dạ đều xem anh ta như anh em, nhưng trong lòng anh ta từ đầu đến cuối đều cho mình là người hầu, vậy mà thiên kim của chủ nhà lại vừa ý con của mình, còn muốn gả đến nhà bọn họ làm con dâu, dòng dõi kém đúng là áp lực như núi. Nhà của anh so với Dạ thiếu có vẻ thua thiệt hơn nhiều, anh tính toán trong tương lai thời gian ở bên Dạ thiếu có thể không tốt lắm. Nhà Dạ thiếu cẩn thận đến mức nào, anh đều thấy rất rõ ràng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận